Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin môi trường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin môi trường. Hiển thị tất cả bài đăng

Ô nhiễm không khí giảm mạnh khi khủng hoảng coronavirus chiếm phần lớn nền kinh tế Trung Quốc



Tại Trung Quốc, dữ liệu vệ tinh cho thấy các biện pháp cứng rắn được ban hành để ngăn chặn sự lây lan của coronavirus đã cắt giảm đáng kể lượng khí thải nitơ dioxide độc ​​hại. 

Một nhà nghiên cứu của Đại học Stanford, đã ước tính mức giảm ô nhiễm không khí rất lớn do các bộ phận của nền kinh tế Trung Quốc tạm dừng có thể ngăn chặn cái chết sớm của hàng chục ngàn người.

Ở Venice, Ý, cá heo và cá đã được phát hiện trong các kênh đào nổi tiếng của thành phố khi chúng chuyển từ màu nâu đục sang màu trong như pha lê giữa dòng thuyền.

Thành viên Green Trees - Cao Vĩnh Thịnh được ghi nhận trên SEA Mashable



                                            Nguồn ảnh: https://sea.mashable.com/

Tạp chí SEA Mashable vừa bình chọn năm gương mặt phụ nữ can đảm vì những nỗ lực mang lại thay đổi cho một tương lai tốt hơn. 
Danh sách gồm:

1) Shyam Priah, Malaysia. Priah là sáng lập viên tổ chức phi lợi nhuận Yellow House KL chuyên hỗ trợ người tỵ nạn và cộng đồng vô gia cư, giúp họ tìm kiếm các cơ hội phát triển.

2)  Lynn Nanticha Ocharoenchai, Thái Lan. Là nhà tổ chức Climate Strike Thái Lan năm 2019, Ocharoenchai hoạt động mạnh trong các chiến dịch liên quan biến đổi khí hậu. Có nhiều bài viết về bảo tồn môi trường và hoạt động xã hội, Ocharoenchai nhấn mạnh tầm quan trọng của việc song hành với cộng đồng và khuyến khích các dự án sáng tạo. “Cách tôi “đóng khung” biến đổi khí hậu bây giờ không chỉ để cho thấy chúng ta đang làm tổn thương Trái đất như thế nào, mà còn muốn mọi người thấy đó là hành động vi phạm nhân quyền, ảnh hưởng đến tất cả” – Ocharoenchai nói.

3) Lim Kimsor, Cambodia. Là một trong những người bị “trục xuất” khỏi nơi từng là nhà của mình – đảo Kim Cương, khi nơi này trở thành địa điểm du lịch, Kimsor hiện là một trong những nhà hoạt động xã hội nổi tiếng nhất Cambodia. Từ năm 2014 đến nay, Kimsor làm việc với Mother Nature Cambodia, tổ chức tranh đấu cho môi trường mạnh đến mức nó được đưa vào danh sách đen năm 2017 và bị chính phủ Cambodia cấm hoạt động.

4) Jinky Malibato, Philippines. Mới 19 tuổi nhưng sinh viên Malibato đang đi đầu trên trận tuyến kêu gọi giới trẻ đấu tranh bảo vệ đất đai khỏi các dự án khai thác khoáng sản và xây dựng hạ tầng. Sau loạt tấn công của quân đội chính quyền lẫn các nhóm bán vũ trang vào nơi mình sống, Malibato phải nương mình vào Nhà thờ Giáo hội Thống nhất Kitô giáo tại thành phố Davao. Tuy nhiên, cô không bỏ cuộc, dù giới hoạt động vì môi trường và quyền đất đai vẫn liên tục bị quân đội chính quyền tấn công và đe dọa. Global Witness, một tổ chức theo dõi quốc tế, cho biết, Philippines là nơi có số nhà hoạt động bị giết nhiều nhất năm 2018.


                          Hình ảnh: Nhà hoạt động bảo vệ môi trường Cao Vĩnh Thịnh


Một trong những người được ghi nhận trong danh sách trên nữa là thành viên của Green Trees cô Cao Vĩnh Thịnh. " Từng là phóng viên kinh tế, Thịnh đã chứng kiến nhiều công ty lớn gây tổn hại môi trường như thế nào. “Tôi muốn trở thành nhà báo vì tôi muốn thuật lại sự thật nhưng chính quyền không cho phép chúng tôi làm điều đó” – Thịnh nói với Southeast Asia Globe. Từ đó, Thịnh bỏ nghề báo, thành lập nhóm Green Trees Việt Nam.  Green Trees là một tổ chức ghi lại những vụ xâm phạm môi trường, đồng thời cũng báo động về nguy cơ biến đổi khí hậu ở Việt Nam. Vì những hoạt động mạnh mẽ của mình, thành viên Green Trees thường xuyên bị công an bắt bớ. Cho dù vậy, Thịnh không lùi bước mà vẫn tiếp tục công việc của cô."

Tháng 3/2019,  Cao Vĩnh Thịnh từng bị câu lưu và tịch thu toàn bộ thiết bị máy tính và điện thoại sau khi Green Trees cho chiếu bộ phim tài liệu Đừng Sợ (lấy cảm hứng từ cuộc biểu tình Cá chết bởi vụ ô nhiễm do công ty Formosa gây ra). Tháng 6/2019, khi đến phi trường Nội Bài làm thủ tục xuất cảnh đi Thái Lan du lịch, Thịnh đã bị an ninh chặn không cho đi và cô bị cấm xuất cảnh mà không hề có bất kỳ lý do gì. Gần đây, trên các kênh truyền thông như VTV24 và ANTĐ đã phát những tin tức vu khống và cố ý gán ghép cô trở thành người xấu trong con mắt cộng đồng.





GIẾT CHẾT SÔNG MEKONG BỨC TỬ VỰA LÚA MIỀN TÂY THỦ PHẠM KHÔNG PHẢI LÀ TRUNG CỘNG


Tác giả bài viết: Đăng Khoa

Nguồn ảnh: Thắng Thế Lê / Quần thể thác Dray Nur - Dray Sap trên dòng sông Serepok huyền thoại ngày một khô cạn.



Thủy điện Hòa Bình xây trên sông Đà mà sông Đà (tả ngạn) hợp với sông Lô (hữu ngạn) tại ngã ba Việt Trì rồi đổ vào dòng sông Hồng xuôi về Hà Nội.

Khi xây thủy điện Hòa Bình trên sông Đà thì lượng nước sông Hồng dưới hạ lưu thay đổi hoàn toàn. Nước đã cạn hơn đến 1/2 và Hà Nội gần như vĩnh viễn không bao giờ sợ vỡ đê. Đê Yên Phụ ở nội thành hiện cũng được hạ thấp để mở rộng đường lưu thông cho Hà Nội.

Bây giờ nhìn con đê Yên Phụ và con đê sông Hồng đường Trần Quang Khải chạy dài xuống Minh Khai ở Hà Nội. Từ đó đi ra mép nước con sông Hồng vào mùa lũ cũng mất tận sơ sơ...nửa cây số, đủ hiểu con sông Hồng bây giờ không phải là con sông mà ngày xưa cứ mùa lũ là dân Bắc cứ như ngồi lên đống lửa.

Bây giờ tình cảnh Đồng Bằng Sông Cửu Long bị hạn nặng, chúng ta vẫn theo một motif hay tư duy cũ mèm là đổ lỗi cho Trung Quốc xây đập trên thượng nguồn xa lắc. Trong khi bản chất con sông Mekong tại thượng nguồn là sông nhỏ, dòng chảy yếu và lưu lượng nước thậm chí còn thua xa những con sông Sài Gòn, Đồng Nai.

Sông Mekong dài 4700km thì phần chảy trong lãnh thổ TQ hơn 2000km len lỏi giữa cao nguyên Thanh Tạng (Thanh Hải và Tây Tạng) với nguồn nước chủ yếu góp lại từ các con suối con lạch nhỏ chảy ra từ sự tan tuyết.

Gần 3000km còn lại của con sông Mekong chảy qua biên giới các nước Miến, Thái, Lào và bắt đầu vào Campuchia nằm nội thuộc hoàn toàn trong đất nước Chùa Tháp. Lúc này lượng nước sông Mekong phụ thuộc lớn vào các con sông tại Hạ Lào, Bắc Campuchia và miền Trung Việt Nam bên dãy Tây Trường Sơn đổ vào bởi các con sông suối do rừng mưa nhiệt đới tạo nên.

Đây là nguồn nước chính tạo nên sự to lớn, vĩ đại cho con sông Mekong ở hạ lưu. Nên nhớ rằng với người Trung Quốc, con sông Lan Thương tức Mekong ở lãnh thổ TQ là con sông nhỏ và nó thậm chí không tạo ra được nền văn minh quần cư nào hai bên bờ sông nó đi qua .

Nếu tính từ ĐBSCL tới vùng Thừa Thiên, tức biên giới Hạ Lào Bắc Miên theo đường bộ QL1 là 1100km thì chiều dài dòng Mekong với đường chảy uốn lượn phải có chiều dài lên đến 1500km, tức là 1/3 chiều dài tổng dòng sông.

Sự dạy dỗ sai lệch về địa lý cộng với thành kiến muôn đời với TQ, đã tạo ra rằng con sông Mekong hay ĐBSCL cạn nước là do TQ xây đập đầu nguồn. Trong khi cho đến nay các con số đều cho biết các hồ thủy điện của TQ chỉ chiếm giữ 7% tổng lưu lượng nước mà Mekong đổ ra cửa biển tại Việt Nam. Vậy 43% lưu lượng nước còn lại ở đâu nếu tính rằng sông Mekong chỉ còn 50% lượng nước so với nguyên thủy?

Việt Nam làm gì với các con sông Sekong tại Hạ Lào mà nguồn chảy nó là tại A Lưới A Shau - Huế, hay các con sông Sesan và Srepok tại Kontum, Gia Lai, Daklak, Dak nong? (Tất cả các sông này đều đổ nước vào Mekong).

Chúng ta có được dạy rằng thủy điện Yali đã chặn dòng nước đổ vào Mekong và trên con sông Sesan có 9 đập thủy điện Việt Nam đã xây. Thủy điện A Lưới, nước dưới hạ đập chảy vào Biển Đông hay chảy vào Mekong? Chúng ta có được dạy là nó chính là đầu nguồn sông Se Kong chảy vào Mekong không?

Trên con sông Serepok lớn nhất nam Tây Nguyên, thì Việt Nam đã làm bao nhiêu con đập? Đã có bao nhiêu người kiến nghị rằng thủy điện Srepok 4 và Srepok 4A đã bức tử con sông huyền thoại sử thi này?

Srepok 4 mà có cả 4A thì đủ hiểu trước đó có Srepok 1 Srepok 2 Srepok 3.

Và không mấy người Việt Nam được dạy Sesan và Srepok khi chảy vào Campuchia, đã hợp lưu lại tạo nên dòng chảy lớn nhất đổ vào Mekong, với lưu lượng nước trên 13 tỷ m3 nước/năm.

Những cánh rừng mưa nhiệt đới tại Tây Nguyên, nơi tạo ra lượng nước cho các con sông, Việt Nam còn giữ được bao nhiêu hay đi khắp Tây Nguyên chỉ thấy trơ trọi đồi núi, với cafe, tiêu, cao su...

Chúng ta không được dạy điều đó, ngoại trừ đóng đinh Đồng bằng Sông Cửu Long khô nước là tại bởi Trung Quốc.

Và rồi chửi bới, đổ lỗi được coi là giải pháp và lòng yêu nước?

Bài viết là nhận định và đóng góp ý kiến của tác giả, nhằm cung cấp thêm nhiều thông tin về thực trạng đang diễn ra tại ĐBSCL.

Các nhà máy năng lượng mặt trời và gió sẽ sớm rẻ hơn nhiệt than ở tất cả các thị trường lớn trên thế giới.




Báo cáo làm tăng nghi ngờ mới về khả năng tồn tại của ngành xuất khẩu nhiệt than của Úc

Xây dựng các nhà máy năng lượng mặt trời và gió mới, sẽ sớm rẻ hơn ở mọi thị trường lớn trên toàn cầu so với việc vận hành các nhà máy nhiệt điện than hiện có. Theo một báo cáo mới làm dấy lên nghi ngờ về khả năng tồn tại trung hạn của ngành xuất khẩu nhiệt điện than trị giá 26 tỷ đô la Úc.

Trong khi một số quốc gia đang di chuyển nhanh hơn các quốc gia khác, phân tích của  Tracker Initiative ( Sáng kiến ) ​​theo dõi carbon , một nhà tư tưởng tài chính khí hậu, nhận thấy năng lượng tái tạo là một lựa chọn rẻ hơn so với việc xây dựng các nhà máy nhiệt điện than mới ở tất cả các thị trường lớn bao gồm Úc và dự kiến ​​sẽ có chi phí thấp hơn điện từ nhà máy than hiện có vào năm 2030 muộn nhất.

Quang điện mặt trời và năng lượng gió đã rẻ hơn điện từ khoảng 60% các trạm than, bao gồm khoảng 70% đội tàu than của Trung Quốc và một nửa các nhà máy của Úc.

Lượng khí thải carbon giảm khi các nhà sản xuất điện rời khỏi than

Tại Nhật Bản, nơi Úc bán gần một nửa than xuất khẩu , năng lượng gió được phát hiện có giá thấp hơn so với các nhà máy than mới và dự kiến ​​sẽ rẻ hơn than hiện tại vào năm 2028. Năng lượng mặt trời ở Nhật Bản được dự báo là lựa chọn tốt hơn than mới đến năm 2023 và than hiện có vào năm 2026.

Câu chuyện tương tự ở Trung Quốc và Hàn Quốc, mỗi nơi chiếm khoảng 15% than nhiệt xuất khẩu của Úc. Ở Trung Quốc, gió đã rẻ hơn bất kỳ điện than nào và điện mặt trời được dự báo sẽ có chi phí trung bình thấp hơn than hiện có vào cuối năm nay. Năng lượng tái tạo ở Hàn Quốc dự kiến ​​sẽ rẻ hơn than hiện có trong vòng hai năm.

Báo cáo thừa nhận xu hướng này không nhất thiết có, nghĩa là năng lượng than sẽ bị đẩy khỏi thị trường trong vòng một thập kỷ. Nó cho biết một số chính phủ đã khuyến khích hoặc bảo lãnh một cách hiệu quả năng lượng than mới thông qua các chương trình quy định hoặc trực tiếp trợ cấp cho các nhà khai thác than hoặc chuyển chi phí cao hơn cho người tiêu dùng.

Nhưng nhóm nhận thấy rằng điện than sẽ phải vật lộn nếu thị trường được định giá công bằng. Nó kêu gọi các chính phủ ngăn chặn các dự án than mới và giai đoạn các nhà máy than hiện tại của chúng tôi, một phần bằng cách thay đổi các quy định để cho phép năng lượng tái tạo cạnh tranh trên một sân chơi bình đẳng.

Matt Gray của Carbon Tracker, đồng tác giả của báo cáo, cho biết các khoản đầu tư than được đề xuất có nguy cơ trở thành tài sản mắc kẹt, bị khóa trong quyền lực ngày càng đắt đỏ trong nhiều thập kỷ. Phân tích cho thấy các nhà phát triển có nguy cơ lãng phí hơn 600 tỷ đô la nếu tất cả các nhà máy đốt than được xây dựng.

Grey Gray cho biết: "Thị trường đang thúc đẩy quá trình chuyển đổi năng lượng carbon thấp nhưng các chính phủ không lắng nghe". Có ý nghĩa kinh tế đối với các chính phủ để hủy bỏ các dự án than mới ngay lập tức và dần dần loại bỏ các nhà máy hiện có.

Các công ty khai thác của Úc bị ảnh hưởng bởi giá than nhiệt lớn nhất trong hơn một thập kỷ

Christiana Figueres - cựu giám đốc khí hậu của Liên Hợp Quốc, người giám sát các cuộc đàm phán về thỏa thuận Paris và đang ở Úc trong một chuyến du lịch sách, cho biết nhu cầu về than đã giảm dần, đã bị vượt qua bởi năng lượng khí đốt rẻ hơn ở Mỹ và vượt qua năng lượng mặt trời ở Ấn Độ. Bà cho biết giá năng lượng mặt trời và gió trên bờ và ngoài khơi đang giảm liên tục.

Fig Figueres nói: "Không ai không nên cho rằng nhu cầu than nhiệt từ Úc thực sự co giãn. Không phải thế".

Úc là nước xuất khẩu than nhiệt lớn thứ hai thế giới sau Indonesia, và là thương nhân lớn nhất trong ngành luyện kim, được sử dụng trong sản xuất thép.

Giá trị xuất khẩu của cả hai dạng than giảm đáng kể trong năm ngoái. Giá than giao ngay giảm hơn một phần ba từ 100,73 đô la Mỹ xuống còn 66,20 đô la Mỹ , mức giảm lớn nhất trong hơn một thập kỷ.

Trước khi dịch coronavirus bùng phát, báo cáo tài nguyên và năng lượng hàng quý mới nhất của chính phủ ước tính giá giảm sẽ cắt giảm thu nhập từ xuất khẩu than nhiệt từ mức kỷ lục 26 tỷ đô la trong năm 2018-19 xuống còn 20,6 tỷ đô la trong năm tài chính này.

Về việc sử dụng than, Cơ quan Năng lượng Quốc tế nhận thấy nó đã giảm trong năm ngoái , nhưng dự báo sẽ tăng nhẹ trong 5 năm tới do nhu cầu tăng từ Ấn Độ.

Một phân tích chi tiết hơn của một số nhà tư tưởng cho thấy nhiệt điện than đã giảm khoảng 3% trong năm 2019, mức giảm lớn nhất trong lịch sử sau hơn bốn thập kỷ tăng trưởng gần như không bị gián đoạn trong đó năng lượng than là động lực chính của khủng hoảng khí hậu. Việc sử dụng các nhà máy than của Trung Quốc tiếp tục tăng lên trong khi thế hệ ở Mỹ và châu Âu giảm 16% và gần một phần tư .

Ở Úc, than đen và nâu cung cấp khoảng hai phần ba lượng điện được sử dụng ở 5 quốc gia phía đông, nhưng điều này dự kiến ​​sẽ giảm khi các nhà máy cũ tiếp tục đóng cửa. Theo dự báo của chính phủ liên bang , năng lượng tái tạo dự kiến ​​sẽ đáp ứng gần 50% nhu cầu quốc gia vào năm 2030.

Năm 2018, Hội đồng liên minh chính phủ về biến đổi khí hậu của Liên Hợp Quốc đã kiểm tra mức độ nhanh chóng của năng lượng than toàn cầu cần được loại bỏ để mang lại cho thế giới cơ hội hạn chế sự nóng lên toàn cầu xuống 1,5C , mục tiêu được đề cập trong thỏa thuận Paris.

Nó tìm thấy điều này sẽ yêu cầu cắt giảm 59% đến 78% dưới mức 2010 vào năm 2030, trước khi giảm xuống bằng 0.

Nguồn:
https://www.theguardian.com/environment/2020/mar/12/wind-and-solar-plants-will-soon-be-cheaper-than-coal-in-all-big-markets-around-world-analysis-finds
Người dịch: Green Trees

Coronavirus đặt ra mối đe dọa đối với hành động khí hậu

Theo IEA cảnh báo rằng Covid-19 có thể gây ra sự chậm trễ trong quá trình chuyển đổi năng lượng sạch của thế giới.


                          Năng lượng thay thế, nhà máy điện gió và trang trại năng lượng mặt trời, Sachsen-Anhalt, Đức


Cuộc khủng hoảng sức khỏe coronavirus có thể dẫn đến sự sụt giảm lượng khí thải carbon toàn cầu trong năm nay, nhưng vụ dịch này cũng gây ra mối đe dọa đối với hành động khí hậu dài hạn bằng cách làm suy yếu đầu tư vào năng lượng sạch, theo cơ quan giám sát năng lượng toàn cầu.

Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) hy vọng sự sụp đổ kinh tế do Covid-19 sẽ xóa sạch sự tăng trưởng nhu cầu dầu mỏ của thế giới trong năm tới, điều này sẽ giúp hạn chế phát thải nhiên liệu hóa thạch góp phần vào cuộc khủng hoảng khí hậu.

Nhưng Fatih Birol, giám đốc điều hành của IEA, đã cảnh báo rằng dịch bệnh có thể gây ra sự chậm lại trong quá trình chuyển đổi năng lượng sạch của thế giới trừ khi chính phủ sử dụng các khoản đầu tư xanh để hỗ trợ tăng trưởng kinh tế thông qua suy thoái toàn cầu.

"Không có gì để ăn mừng trong sự suy giảm khả năng phát thải do khủng hoảng kinh tế bởi vì nếu không có các chính sách và biện pháp cơ cấu đúng đắn thì sự suy giảm này sẽ không bền vững", ông nói.

Virus này đã gây ra lo ngại về suy thoái kinh tế toàn cầu và giúp đốt cháy một trong những vụ sụp đổ giá dầu mạnh nhất trong 30 năm qua, xóa sạch hàng tỷ đô la từ các công ty năng lượng lớn nhất thế giới.

Sự lây nhiễm kinh tế có thể sẽ đình trệ nhiều dự án cơ sở hạ tầng, bao gồm các khoản đầu tư hàng tỷ đô la vào năng lượng sạch cần thiết để ngăn chặn thảm họa khí hậu vào cuối thập kỷ này.

Một năm tới có thể đánh dấu lần đầu tiên tăng trưởng năng lượng mặt trời của thế giới giảm kể từ những năm 1980, theo báo cáo từ Bloomberg New Energy Finance. Các nhà phân tích hôm thứ Năm đã cắt giảm 8% dự báo cho các dự án điện mặt trời mới. Nó dự kiến ​​doanh số bán xe điện cũng bị đình trệ.

Chúng tôi không nên cho phép cuộc khủng hoảng ngày nay thỏa hiệp với quá trình chuyển đổi năng lượng sạch. Ông nói rằng các chính phủ toàn cầu nên sử dụng các gói kích thích kinh tế đang được lên kế hoạch để giúp các nước vượt qua suy thoái để đầu tư vào các công nghệ năng lượng sạch.

Ông nói thêm: "Chúng tôi có một cửa sổ cơ hội quan trọng. Các nền kinh tế lớn trên thế giới đang chuẩn bị các gói kích thích kinh tế. Một gói kích thích được thiết kế tốt có thể mang lại lợi ích kinh tế và tạo điều kiện cho một nguồn vốn năng lượng có lợi ích rất lớn cho việc chuyển đổi năng lượng sạch."

Phân tích của IEA đã chỉ ra 70% các khoản đầu tư năng lượng sạch của thế giới là do chính phủ điều hành, thông qua tài chính trực tiếp của chính phủ hoặc để đáp ứng các chính sách như trợ cấp hoặc thuế. Cơ quan giám sát cũng đã tìm thấy các khoản trợ cấp nhiên liệu hóa thạch của chính phủ với tổng trị giá 400 tỷ đô la (300 tỷ đồng) mỗi năm.

Birol kêu gọi các chính phủ toàn cầu đầu tư vào các biện pháp hiệu quả năng lượng, có thể không mang lại lợi nhuận ngắn hạn tốt trong khi giá năng lượng thấp nhưng sẽ chứng minh một khoản đầu tư sinh lợi trong dài hạn.

Người đứng đầu IEA cũng kêu gọi các nhà hoạch định chính sách sử dụng sự suy giảm giá dầu toàn cầu để loại bỏ hoặc trợ cấp nhiên liệu hóa thạch, có thể được sử dụng để tăng chi tiêu y tế.

"Những điều kiện thị trường đầy thách thức này sẽ là một thử nghiệm rõ ràng cho các cam kết của chính phủ", ông nói. Tuy nhiên, tin tốt là so với các gói kích thích kinh tế trong quá khứ, chúng ta có các công nghệ tái tạo rẻ hơn nhiều, đã đạt được tiến bộ lớn trong xe điện và có một cộng đồng tài chính hỗ trợ cho việc chuyển đổi năng lượng sạch.

"Nếu các chính sách phù hợp được đưa ra, sẽ có cơ hội để tận dụng tốt nhất tình huống này", ông nói thêm.

Dịch: Green Trees




Bầu cử Mỹ năm 2020: Các ứng cử viên Dân chủ năm 2020 có quan điểm thế nào trong cuộc khủng hoảng khí hậu?



Tại California, nơi tổ chức cuộc bầu cử chọn ứng cử viên vào thứ Ba, các cử tri đã quá quen thuộc với các thảm họa môi trường.

Với cuộc bầu cử sơ bộ của Đảng Dân chủ California diễn ra vào ngày Super Tuesday (ngày thứ ba trong đầu tháng hai hay tháng ba của năm Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ) này, tiểu bang giàu có, đại biểu nhất ở Mỹ này sẽ có ảnh hưởng hơn bao giờ hết khi chọn ứng cử viên cho đảng. Sự ảnh hưởng đó sẽ phản ánh ở những ưu tiên của những cử tri sơ cấp Dân chủ California. Trong một cuộc thăm dò tháng 12, những người này đã coi cuộc khủng hoảng khí hậu là tiêu chí phải xem xét hàng đầu khi đưa ra quyết định chọn tổng thống tiếp theo.

Ở tiểu bang vàng California, đặt khí hậu lên hàng đầu không chỉ để giảm khí thải và ngăn ngừa thảm họa sắp tới, mà còn để lên kế hoạch thích ứng với các loại thảm họa mà người dân California đã biết quá rõ. Biển dâng lên tại các cộng đồng dải khắp bờ biển Thái Bình Dương và những trận cháy rừng kinh hoàng kể từ năm 2017 đã giết chết hơn 150 người và phá hủy hơn 35.000 công trình.

Tất cả các ứng cử viên đã cam kết chấm dứt các hoạt động khai thác nhiên liệu hóa thạch mới trên các vùng đất liên bang, sau khi chính quyền Trump phê duyệt hợp đồng khai thác dầu mới trên đất liên bang ở California vào tháng 12. Vậy kế hoạch của họ có những điểm khác nhau gì khi nói tới khí hậu và California nữa không?

Kế hoạch khí hậu trị giá 5 triệu đô la của Joe Biden phụ thuộc rất nhiều trên tư cách là phó chủ tịch và vai trò trong việc thông qua Đạo luật phục hồi năm 2009, cũng là vốn đầu tư lớn nhất vào năng lượng sạch trong lịch sử Hoa Kỳ của ông. Đạo luật này kêu gọi một cơ quan hợp tác mới tập trung vào khí hậu và sự đổi mới và lượng phát thải đạt con số không trước năm 2050.

Kế hoạch của Biden rất đặc biệt trong việc nó nói rằng sự phát triển đô thị có tác động lớn đối với khí hậu. Ông ấy nói rằng ông sẽ thay đổi các quy định của địa phương để cho phép nhà ở dày đặc hơn gần phương tiện công cộng để giảm thời gian đi lại và giảm lượng khí thải carbon của các khu vực đông đúc. Các chính sách như vậy vô cùng gây tranh cãi ở California, nơi cơ quan lập pháp đã nhiều lần bác bỏ các cải cách phân vùng trên toàn tiểu bang nhằm thúc đẩy sự phát triển xanh hơn, dày đặc hơn. Kế hoạch của Biden còn đặc biệt trong việc kêu gọi ngành bảo hiểm hợp tác hạ thấp phí bảo hiểm cho chủ nhà và cộng đồng đầu tư vào khả năng phục hồi - đặc biệt phù hợp với người dân California sống ở khu vực có nguy cơ cháy rừng cao và phải đối mặt với phí bảo hiểm tăng cao hoặc mất chính sách.




Vì Mike Bloomberg tham gia cuộc bầu cử muộn, những đề xuất chính sách của Mike Bloomberg đã thoát khỏi sự giám sát kĩ lưỡng mà các ứng cử viên khác đã phải chịu. Kế hoạch khí hậu của ông cam kết 80% năng lượng sạch trước năm 2028 và 100% phương tiện giao thông không phát ra khí thải trước năm 2035.

Bloomberg có một kế hoạch phục hồi khí hậu riêng biệt, cam kết đầu tư vào các cộng đồng không được bảo vệ, ưu tiên những cộng đồng dễ bị ảnh hưởng nhất và giảm thiểu các nguy cơ khí hậu. Sự tập trung rõ ràng của ứng cử viên này vào California cũng được thể hiện rõ trong một kế hoạch phục hồi cháy rừng mà, cho đến nay, là kế hoạch toàn diện nhất trong số tất cả các kế hoạch của những ứng cử viên khác. Kế hoạch này sẽ tăng ngân sách liên bang cho khả năng phục hồi và quản lý lửa lên 10 tỷ đô la, ngăn chặn các công ty bảo hiểm đưa chủ nhà vào ở những khu vực có nguy cơ hỏa hoạn cao và tạo ra một “đội quân cháy rừng” mới, tạo ra hàng ngàn việc làm mới, tất cả đều với mục tiêu giảm 50% thiệt hại về sinh mạng và tài sản trước năm 2024.





Kế hoạch khí hậu trị giá 2 triệu đô la của Pete Buttigieg cam kết sẽ đạt được mức điện bằng không trước năm 2035 và lượng khí thải công nghiệp bằng không trước năm 2050. Kế hoạch này kêu gọi đầu tư vào công nghệ sạch và khả năng phục hồi khí hậu.

Kế hoạch này cũng kêu gọi việc thiết lập một chương trình Bảo hiểm thời tiết thảm khốc toàn quốc, điều này sẽ bảo vệ những người Mỹ phải đối mặt với thảm họa do khí hậu và động đất - một tin tốt cho người dân California. “Chính phủ cũng sẽ tạo ra một cuộc trao đổi cho các gia đình để mua bảo hiểm này được chính phủ trợ cấp tùy thuộc vào mức thu nhập”, ghi trong kế hoạch. Nó cũng đề cập đến các tác động của hạn hán đối với nông dân California và các tác động lớn mạnh khác nhau đối với các công nhân và nông dân nhập cư.



Kế hoạch khí hậu của Amy Klobucha bao gồm gói đầu tư 1 triệu đô la cho nghiên cứu khí hậu và ưu đãi thuế để thúc đẩy nghiên cứu và phát triển thông qua quan hệ đối tác công tư và các dự án khác. Bà nói rằng bà sẽ mang lại các tiêu chuẩn tiết kiệm nhiên liệu, điều này rất gây tranh cãi vì chính quyền Trump đã làm suy yếu các tiêu chuẩn cho xe hơi và xe tải nhẹ và đã thách thức quyền của California và các bang khác phải tuân theo các tiêu chuẩn nghiêm ngặt hơn.

Klobuchar muốn “huy động vùng đất chính” thành công để xây dựng khả năng phục hồi khí hậu. Kế hoạch của bà sẽ nâng cấp đê để đối phó với lũ lụt thường xuyên và nghiêm trọng hơn ở vùng Trung Tây - nhưng không có kế hoạch nào cho các vụ cháy ở California.



Bernie Sanders đang muốn đầu tư 16,3 triệu đô la để đầu tư công để giảm lượng khí thải và chuẩn bị cho nước Mỹ trước những tác động của khủng hoảng khí hậu. Kế hoạch của ông bao gồm việc chuyển thành 100% năng lượng tái tạo cho điện và giao thông trước năm 2030, và khử cacbon hoàn toàn trước năm 2050.

Kế hoạch khí hậu của Sanders bao gồm một cam kết chuyển đổi các công ty tiện ích thuộc sở hữu của nhà đầu tư Mỹ sang sở hữu công cộng - một việc làm có thể làm tổn hại tới công ty PG&E, một công ty đã và đang gặp khó khăn. Các khoản tài trợ mở rộng để mua xe điện mới sẽ là một sự thúc đẩy đối với những người lái xe ở California, những người đang chạy xe nhiều hơn mức trung bình của Mỹ. Kế hoạch cũng bao gồm một phần dài về việc chữa cháy, cam kết đầu tư 18 tỷ đô la vào lực lượng chữa cháy liên bang. Tài trợ cho khả năng phục hồi của cộng đồng sẽ hướng tới việc chuẩn bị cho các tác động của khí hậu, bao gồm các kế hoạch sơ tán cháy rừng và các bức tường chắn biển bổ sung - mà ở California, những bức tường này đã được cho là đã góp phần vào những bờ biển bị xói mòn.



Kế hoạch khí hậu trị giá 10 triệu đô la của Elizabeth Warren kêu gọi giảm lượng phát thải từ điện xuống không trước năm 2035, 100% phương tiện giao thông thân thiện với môi trường trước năm 2030 và các tòa nhà mới không dùng nhiên liệu hóa thạch trước năm 2028 - ba ngành công nghiệp mà bà đổ lỗi cho việc khiến người tiêu dùng nghĩ rằng khí hậu khủng hoảng là lỗi của chính họ khi họ sử dụng ống hút nhựa. Kế hoạch hướng tới việc tạo ra 10 triệu việc làm xanh. Những khoản đầu tư này sẽ ưu tiên các cộng đồng tiền tuyến và sẽ có ích tới môi trường.

Nói chung thi kế hoạch của Warren tập trung vào việc giải quyết các nguyên nhân của biến đổi khí hậu nhiều hơn các tác động của nó. Mặc dù có nhiều chi tiết về cách thức và lý do phải chuyển đổi các ngành công nghiệp này, có rất ít thông tin về khả năng thích ứng và khả năng phục hồi của cộng đồng trước các mối đe dọa mà bà nói tới một cách ngắn gọn ở đầu kế hoạch của mình.

Biên dịch: Chu Manh Duc

Greta Thunberg gọi Đao luật biến đổi khí hậu mới của Châu Âu là " Từ Bỏ "

Nhà hoạt động môi trường người Thụy Điển Greta Thunberg đã bác bỏ kế hoạch của EU trong việc khắc phục biến đổi khí hậu, nói với MEP rằng đây giống như là "Từ Bỏ".





Nhà hoạt động môi trường Thunberg đã phát biểu tại Brussels vào thứ tư khi EU công bố luật đề xuất giảm khí thải carbon:

Nếu được thông qua, luật sẽ biến nó thành một yêu cầu pháp lý đối với EU là trung hòa carbon vào năm 2050.

Chủ tịch Ủy ban EU Ursula von der Leyen ca ngợi luật này là " heart of the European Green Deal". ( Tạm dịch là: Trái tim của Thỏa thuận xanh châu Âu )

Nhưng nhà hoạt động môi trường Thunberg, 17 tuổi, đã bác bỏ luật này là "những từ trống rỗng", cáo buộc EU "giả vờ" là một nhà lãnh đạo về biến đổi khí hậu.

"Khi ngôi nhà của bạn bị cháy, bạn đừng đợi thêm vài năm nữa để bắt đầu đưa nó ra ngoài. Nhưng đây là những gì mà Ủy ban đang đề xuất hôm nay", Thunberg nói với ủy ban môi trường của Nghị viện Châu Âu.

Cô ấy nói rằng luật này sẽ cung cấp cho Ủy ban EU nhiều quyền hạn hơn để thiết lập các mục tiêu giảm carbon khó khăn hơn, đã không đi đủ xa.

Thunberg nói, luật này là một sự thừa nhận rằng EU đã "từ bỏ" thỏa thuận Paris - một thỏa thuận cam kết 197 quốc gia giảm khí thải nhà kính.

"Luật khí hậu này là đầu hàng. Thiên nhiên không mặc cả, và bạn không thể thỏa thuận với vật lý" -nhà hoạt động nói.

Cô ấy cho biết thêm về thoả thuận Green Deal của mình sẽ mang lại cho thế giới "ít hơn 50% cơ hội" để hạn chế sự nóng lên toàn cầu xuống 1,5C.

Các quốc gia đã ký kết thỏa thuận khí hậu Paris đã đồng ý "nỗ lực hạn chế" nhiệt độ toàn cầu dưới 1,5C.

Thỏa thuận Green Deal của EU là gì?

Thỏa thuận Green Deal của EU bao gồm:
- Cơ chế chuyển đổi trị giá 100 tỷ euro (86 triệu bảng) để giúp các quốc gia vẫn phụ thuộc nhiều vào nhiên liệu hóa thạch và " quá trình sử dụng nhiều carbon" để chuyển sang các nguồn năng lượng tái tạo.
- Đề xuất giảm phát thải khí nhà kính xuống 50% mức 1990 hoặc thậm chí thấp hơn vào năm 2030 - thay vì mục tiêu giảm 40% như hiện nay.
- Một đạo luật sẽ đặt EU "trên một con đường không thể đảo ngược đến tính trung lập khí hậu" vào năm 2050.
- Kế hoạch thúc đẩy nền kinh tế tuần hoàn hơn - một hệ thống được thiết kế để loại bỏ chất thải - nhằm giải quyết các sản phẩm bền vững hơn cũng như chiến lược "nông trại đến thẳng bàn ăn" để cải thiện tính bền vững của sản xuất và phân phối thực phẩm



Thunberg nói : " Các mục tiêu xa xôi của bạn sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu khí thải cao tiếp tục như ngày hôm nay, thậm chí chỉ vài năm nữa, vì điều đó sẽ sử dụng hết ngân sách carbon còn lại của chúng tôi trước khi chúng tôi thậm chí có cơ hội thực hiện các mục tiêu 2030 hoặc 2050 của mình".

Được biết đến với những bài phát biểu đầy ngẫu hứng của mình với các chính trị gia, Thunberg đã trở thành một nhân vật tiêu biểu cho phong trào biến đổi khí hậu toàn cầu.

Cuộc biểu tình độc tấu của cô bên ngoài quốc hội Thụy Điển năm 2018 đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người trẻ tham gia bãi khoá học vì biến đổi khí hậu của cô, Thứ Sáu cho Tương lai.

Cô đã xuất hiện trước đám đông 15.000 người ở Bristol, miền tây nước Anh tuần trước. Cô cảnh báo "những người nắm quyền lực" cô sẽ "không im lặng khi thế giới bốc cháy".


Nguồn dịch: https://www.bbc.com/news/world-europe-51736134

Đánh đổi rừng nguyên sinh Tam Đảo II vì lợi ích kinh tế - Từ góc nhìn báo chí trong và ngoài nước




Dưới đây là nội dung được dịch từ tờ báo thevietnamese.org với tiêu đề: Tiếng kêu cứu từ rừng nhiệt đới  Việt Nam.
 https://www.thevietnamese.org/2019/01/savetamdao-a-cry-for-help-from-vietnams-primary-rainforest/?fbclid=IwAR2cXMg_IpxbgIuHVnJzVXsoviVYc1VYjj2RYoDDXRGDXr-f3GAdSBp98Ic

Tam Đảo, một trong những vườn quốc gia (được bảo tồn) nổi tiếng nhất Việt Nam, đang cầu cứu sự giúp đỡ.

Tam Đảo là một trong những khu rừng nhiệt đới nguyên sinh lâu đời nhất, nằm ở vùng đồng bằng sông Hồng, và được cho là “trái tim” của Việt Nam. Nhưng “trái tim” ấy đang bị tổn thương từ nạn phá rừng gây ra bởi các nhóm lợi ích kinh doanh.

Sắp tới, rừng Tam Đảo phải đối mặt với nguy cơ tổn hại từ một dự án phát triển mang tên Tam Đảo II. Dự án này được tài trợ bởi tỉnh Vĩnh Phúc và tập đoàn doanh nghiệp tư nhân Sun Group.

Sun Group là một trong những tập đoàn phát triển bất động sản lớn nhất Việt Nam, nhưng cũng phải đối mặt nhiều nhất từ ​​các nhà bảo vệ môi trường và các nhóm bảo vệ môi trường, với các cáo buộc liên quan đến các vụ phá rừng lớn gây tổn thất nặng nề trên phạm vi toàn quốc

Tháng 10 năm 2018, một nhóm người Việt Nam phát hiện rằng vườn quốc gia Tam Đảo đã bị đóng cửa và du khách không được phép vào.

Cộng đồng Facebook tại Việt Nam ngay lập tức nghi ngờ rằng công ty tư nhân chắc hẳn đã có được quyền phát triển dự án bất động sản của họ trong khu vực.

Rốt cuộc, trong những năm gần đây, người dân Việt Nam đã nhiều lần phát hiện hết thảm họa phá rừng này tới thảm hoạ phá rừng khác tại các khu rừng nhiệt đới nguyên sinh trên khắp đất nước này.

Lần nào cũng như lần nào, người dân phát hiện ra rằng nạn phá rừng xuất phát từ hành vi không đúng đắn của cả chính quyền tỉnh và công ty tư nhân thắng thầu dự án phát triển. Và sự kháng cự cuối cùng để bảo vệ các khu rừng nhiệt đới của Việt Nam vẫn là các chiến dịch trực tuyến được tổ chức bởi những công dân bình thường.

Với Tam Đảo lần này, cũng y hệt như vậy.

Một nhóm những nhà môi trường học đã lập nên một nhóm Facebook mới mang tên #SaveTamDao.
Vậy họ đang cố gắng bảo vệ những gì? Và Tam Đảo là gì?

Vườn quốc gia Tam Đảo là một khu rừng nhiệt đới nguyên sinh rộng 36.000 héc-ta, bảo tồn hệ sinh thái nguyên thủy của đồng bằng sông Hồng tồn tại khoảng 160.000 triệu năm.

Đứng cao ở độ cao khoảng 1.200 mét so với mực nước biển với đỉnh cao nhất lên tới 1.500 mét và cách Hà Nội khoảng 80 km, Tam Đảo được biết đến không chỉ bởi vẻ đẹp tự nhiên mà còn là nơi tôn nghiêm, tác động tinh thần sâu sắc tới du khách.

Từ năm 1996, chính phủ đã chỉ định Tam Đảo là công viên quốc gia có mức độ bảo vệ cao nhất.

Năm 2006, nhà đầu tư Vietnam Partner LLC (Hoa Kỳ) được đề xuất trong dự án nỗ lực phát triển khu nghỉ dưỡng tại Tam Đảo. Tuy nhiên, nó đã nhanh chóng dừng lại vô thời hạn sau khi vấp phải sự phản đối và chỉ trích gay gắt từ các nhà khoa học và những người làm việc trong việc bảo tồn rừng nhiệt đới.
Mười năm sau, dường như dự án phát triển cũ được hồi sinh lặng lẽ bởi một nhà đầu tư mới.
Theo nhóm Facebook Save Tam Dao, năm 2016, việc khởi công dự án phát triển khu nghỉ dưỡng đã được chứng kiến ​​bởi các quan chức cấp cao của Việt Nam, bao gồm Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, và đại diện của Sun Group.
300 héc-ta đất rừng thuộc về vườn quốc gia sẽ được sử dụng trong các dự án phát triển lần này.
Đáng lo ngại nhất, như trong các dự án phát triển khác trên đất rừng trên cả nước, chính phủ đã không tiết lộ Đánh giá tác động môi trường (EIA) cho công chúng, cộng đồng và người dân cho đến nay chưa có cơ hội tham gia vào quá trình EIA và thậm chí không thể nhìn vào bản đồ phát triển.

Trong nỗ lực để leo lên Tam Đảo gần đây, một nhóm công dân đã được những cư dân sống trong một ngôi làng ở cuối con đường kể lại rằng chắc hẳn người ta phải có một kế hoạch để xây dựng một “khách sạn khổng lồ”. Dọc đường đi của mình, nhóm này cũng chụp những tấm ảnh cho thấy các khúc gỗ từ những cây cổ thụ nhiệt đới nằm la liệt xung quanh sau khi bị chặt.

Theo Lonely Planet, “có ít nhất 64 loài động vật có vú (bao gồm cả voọc) và 239 loài chim trong vườn” và cho biết thêm, “săn bắn bất hợp pháp vẫn là một vấn đề lớn”.
Theo báo điện tử Vietnamnet năm 2016:
“Vườn quốc gia Tam Đảo được bao phủ bởi một hệ thực vật phong phú, bao gồm 490 loài từ 34 chi và 130 họ.
Vườn quốc gia Tam Đảo cũng là nơi sinh sống của 281 loài động vật từ 281 chi, 84 họ và 26 bộ thuộc 4 lớp chính: động vật, chim, bò sát và lưỡng cư.
Trong số các dạng sống khác nhau trong công viên có một số loài quý hiếm, bao gồm khỉ đen má, cá đầu rắn Tam Đảo, cá mú gỗ bạc, v.v.”

Theo nhóm Save Tam Dao, dự án phát triển theo kế hoạch sẽ gây ra những tác động bất lợi và không thể hoàn nguyên đối với hệ sinh thái phong phú của rừng mưa nhiệt đới, từ đó sẽ ảnh hưởng đến sự sống của các khu dân cư gần đó và những người sống dựa vào nguồn nước sạch và không khí của Tam Đảo.


Còn dưới đây là nội dung Green Trees xin chia sẻ lại từ một trang báo có tên tinnhanhmoitruong.vn. Đây là thành viên thuộc Hội Bảo vệ Thiên Nhiên và Môi Trường Việt Nam, bài viết được đưa tin ngày 30/1/2019 như sau: http://www.tinmoitruong.vn/du-ngoan/den-dau-de-nghi-duong-va-giai-tri-cung-luc-tai-viet-nam_27_55388_1.html


Đến đâu để nghỉ dưỡng và giải trí cùng lúc tại Việt Nam?
(16:10:04 PM 30/01/2019)
(Tin Môi Trường) - Tại Đà Nẵng, Phú Quốc, Quảng Ninh hay Sa Pa, những quần thể vui chơi giải trí đỉnh cao Sun World luôn là thỏi nam châm hút hàng ngàn lượt khách đổ về mỗi năm, bởi nhà đầu tư luôn biết cách kết hợp tài tình giữa giải trí đỉnh cao và nghỉ dưỡng xa xỉ để nhân đôi trải nghiệm dành cho du khách.



                         Cầu vàng Sun World Ba Na Hills 


Phép cộng hoàn hảo của nghỉ dưỡng và giải trí

Sự kết hợp giữa giải trí và nghỉ dưỡng cao cấp thực sự là một nghệ thuật, bởi lẽ nó không chỉ thoả mãn nhu cầu tận hưởng cao nhất của các du khách, mà còn chạm đến cảm xúc của con người. Cho nên, thật dễ hiểu khi du lịch giải trí và nghỉ dưỡng ngày càng trở nên phổ biến, và mong ước được tận hưởng cùng lúc cả hai trải nghiệm này cũng trở thành xu hướng tất yếu của bất cứ ai.

Tại Việt Nam, xu hướng này đang tồn tại trong rất nhiều tổ hợp vui chơi giải trí kết nối với các khu nghỉ dưỡng sang trọng, đẳng cấp quốc tế được kiến tạo bởi những tập đoàn tiên phong trong lĩnh vực này như Sun Group một cách đầy khéo léo và nghệ thuật. Và nếu cần một dẫn chứng rõ ràng nhất cho nghệ thuật kết hợp giữa giải trí và nghỉ dưỡng cao cấp, bạn hãy đến Sun World Ba Na Hills, và đừng quên ngủ một đêm trên đỉnh ngàn mây này.

Mỗi khi bình minh ló rạng, sự sống như tràn về Bà Nà, giới trẻ hào hứng trải nghiệm các trò chơi mạo hiểm trong khu vui chơi trong nhà Fantasy Park, du khách say mê hòa nhịp bước trong âm nhạc sôi động và các vũ điệu say đắm của những vũ công châu Âu trong trang phục lộng lẫy tại quảng trường Du Dôme, trong các lễ hội hoa, lễ hội Halloween, lễ hội bia B’estival… tổ chức suốt bốn mùa trên đỉnh Bà Nà.


Mercure Bana Hills

Ấy vậy mà khi màn đêm buông xuống, Bà Nà thoắt trở nên trầm mặc trong một “châu Âu” cổ kính, trong các toà nhà được thiết kế tựa cung điện nguy nga của “Khách sạn lãng mạn nhất thế giới” Mercure Danang French Village Bana Hills mô phỏng làng Pháp của thế kỷ 19. Từ khung cửa sổ lớn của phòng nghỉ có thiết kế sang trọng nhìn ra, bạn sẽ được chiêm ngưỡng nét đẹp mỹ miều của các toà kiến trúc Gothic ẩn hiện trong màn sương đêm, toàn bộ vẻ đẹp nên thơ khoáng đạt của đỉnh núi Chúa dưới ánh trăng mờ ảo, trong cái rét ngọt của Bà Nà khi đêm về.

Và cứ thế, kết hợp tinh tế và khéo léo giữa giải trí đỉnh cao và nghỉ dưỡng đẳng cấp, Sun World Ba Na Hills đã tạo nên hai thái cực xúc cảm trái ngược ở những thời điểm khác nhau, và dẫu ở thái cực xúc cảm nào, Bà Nà vẫn mang đến men say và khiến cho du khách đã đến một lần sẽ còn muốn quay trở lại.

Giải trí và nghỉ dưỡng giữa lưng chừng mây núi


Sun World Fansipan Legend

Một ví dụ khác cũng rất tiêu biểu cho nghệ thuật giải trí kết hợp nghỉ dưỡng cao cấp là Sun World Fansipan Legend. Từ khi ra đời vào năm 2016, Sun World Fansipan Legend đã trở thành điểm đến “phải đến” của bất cứ du khách nào muốn khám phá vẻ đẹp Tây Bắc.

Fansipan, Sa Pa đã trở thành nơi phải đến ít nhất một lần trong đời của bất cứ ai, với những trải nghiệm giải trí đậm sắc màu bản địa ngay tại chân đỉnh núi cao nhất Đông Dương. Những ngày đầu xuân, du khách sẽ được đắm chìm trong không gian ngập sắc hoa và tiếng khèn, điệu múa quyến rũ của núi rừng trong Lễ hội khèn hoa và Hội xuân Mở cổng trời Fansipan.

Nhưng đặc biệt hơn thế, Sa Pa còn mang tới cho du khách trải nghiệm du lịch nghỉ dưỡng đẳng cấp với sự ra đời của khách sạn 5 sao quốc tế Hotel de la Coupole, MGallery by Sofitel, kiệt tác nghỉ dưỡng mới của Sun Group và “ông hoàng resort” Bill Bensley.

Hotel de la Coupole, MGallery by Sofitel đưa du lịch Sa Pa trở lại thời hoàng kim, khi còn là “thị trấn nghỉ dưỡng mang phong cách châu Âu” lịch lãm của người Pháp. Còn gì thú vị hơn sau một ngày chếnh choáng men say với cảnh vật và con người vùng cao trên đỉnh Fansipan, được thả mình êm ái trong không gian lãng mạn đẹp như một kiệt tác nghệ thuật, thư giãn trong bể bơi nước nóng Le Grand Bassin, hay nuông chiều cơ thể với các liệu pháp đặc biệt tại Nuages Spa…, tận hưởng trải nghiệm nghỉ dưỡng xa xỉ ngay giữa chốn bồng lai núi rừng?



Hotel de la Coupole

Từ lối đi riêng trong khách sạn, du khách thẳng bước tới toa tàu hỏa leo núi Mường Hoa màu đỏ sang trọng như trong một bộ phim châu Âu cổ, lướt qua những “phân cảnh” thiên nhiên kỳ ảo của núi rừng Hoàng Liên Sơn - “Top 28 điểm đến hấp dẫn nhất thế giới năm 2019” mà National Geographic đã chọn lựa, để tới cáp treo Fansipan, bay trên thung lũng, núi rừng đại ngàn và chiêm ngưỡng trọn vẹn những kỳ quan chỉ có ở trên đỉnh Fansipan hùng vỹ.

Kết hợp giải trí và nghỉ dưỡng cao cấp, Sun Group đã tiên phong dẫn đầu xu thế, mang những trải nghiệm du lịch giải trí tròn vẹn nhất tới du khách. Nỗ lực đó đã làm nên những “cám dỗ” đầy ma thuật, không chỉ thoả mãn cơn khát giải trí và nghỉ dưỡng của người Việt, mà còn thu hút một lượng lớn khách quốc tế tới Việt Nam. Trên hết, đó là đòn bẩy nâng cao vị thế du lịch Việt trên bản đồ du lịch quốc tế.

PHƯƠNG KHANH

-----------------------------------------------------------------------------------------------
Ngay ở giữa những ngày tháng khủng hoảng từ người dân, trong việc phản đối dự án xây dựng khu du lịch của tập đoàn Sun Group tại Tam Đảo II. Đáng nhẽ, chúng tôi phải được thấy sự lên tiếng mạnh mẽ từ phía báo chí trong vấn đề này. Nhưng tại sao lại ngược lại như thế, họ ca tụng Sun Group - tập đoàn chuyên phá rừng bất chấp các mối nguy hiểm trong tương lai, và tờ báo ca tụng đó lại thuộc Hiệp hội Bảo vệ Thiên Nhiên và Môi Trường Việt Nam thế mới nực cười.





Hãy nhìn những hình ảnh này để thấy rằng hành động của chúng ta là còn quá ít ỏi trong việc đứng lên bảo vệ rừng nguyên sinh của chính chúng ta. 

#SaveTamDao




SOLA




Sự tàn phá của Tetra Paks bao trùm các bãi biển và thị trấn của Việt Nam



 Vỏ hộp sữa nằm la liệt trên một bãi biển ở tỉnh Bình Thuận. Hình ảnh của Francesco Brembati 


Tóm tắt sơ lược về công ty Tetra Pak:
Tetra Pak là một công ty sản xuất bao bì và chế biến thực phẩm đa quốc gia của Tetra Laval, có trụ sở chính tại Lund, Thụy Điển và Lausanne, Thụy Sĩ. Công ty Tetra Pak được sáng lập bởi Ruben Rausing vào năm 1951, hiện tại người điều hành công ty này là Dennis Jönsson.
Công ty CP Tetra Pak Việt Nam được thành lập vào năm 2003 trên cơ sở chuyển đổi hoạt động của Văn Phòng đại diện có mặt tại Việt Nam từ năm 1994. Tetra Pak Việt Nam là công ty con của Tập đoàn Tetra Pak. Với sự hỗ trợ về công nghệ và kỹ thuật của công ty mẹ, Tetra Pak Việt Nam hiện được đánh giá là một trong những doanh nghiệp uy tín nhất chuyên cung cấp các giải pháp đóng gói thực phẩm dạng lỏng. Với lịch sử phát triển 20 năm tại Việt Nam, Tetra Pak đã khẳng định được thương hiệu “phát triển gắn liền với cộng đồng và môi trường”. Sản phẩm bao bì Tetra Pak được các doanh nghiệp kinh doanh sản phẩm đóng hộp hàng đầu Việt Nam như Nestle, Coca–Cola, Vinamilk, Tribeco, Hanoi Milk, Elovi, Unif, Cadbury… tin dùng.



Điều gì đang thực sự diễn ra đối với Môi Trường:

Hơn 8 tỷ vỏ hộp sữa từ công ty Tetra Paks được bán hàng năm tại Việt Nam - và chỉ một vài phần trăm chúng được tái chế. Điều này đã gây ra một tác động tàn phá đến môi trường kinh khủng.

Bà Nguyễn Thị Ngọc Thắm cứ chỉ về phía bãi cát yên tĩnh phía trước ngôi nhà tại biển Long Hải  và nói: “ Tôi cảm thấy như tất cả thời gian của tôi làm là thu thập rác thải từ những vỏ hộp sữa đầy trên bãi cát. Mỗi sáng tôi nhặt chúng và có thể lấp đầy khoảng ba hoặc bốn túi rác, nhưng sau đó những cơn sóng sẽ lại đẩy rác phủ đầy bãi biển".

Những vỏ hộp sữa không phải là rác thải duy nhất trên bờ biển ở đây; chúng gồm chai Coca-Cola trôi nổi trên những hàng liễu bên cạnh những đôi giày kỳ quặc, những chiếc túi đựng rác và những mảnh bìa cứng. Một hoặc hai lần một năm, có một xác chết. Vỏ từ các hộp sữa là khó khăn nhất, bà Thắm  giải thích:” Tôi có thể thoát khỏi mọi thứ khác vì những người nhặt rác địa phương sẽ mua nhựa và giấy từ tôi, tôi gọi cảnh sát cho các xác chết. Nhưng không ai nhận thu gom những vỏ hộp sữa."


         Nguyễn Thị Ngọc Thắm và con trai Phúc Thịnh tại bãi biển Long Hải ở phía Nam Việt Nam.
                

Tiêu thụ sữa hộp ở Việt Nam đã tăng gần gấp đôi trong 10 năm qua, vì ngành công nghiệp sữa chuyển trọng tâm từ các thị trường phương tây bão hòa có lợi cho việc mở rộng châu Á và hiện có giá trị 4,1 tỷ đô la (3,1 tỷ đồng). Nhưng một trong những người hưởng lợi lớn nhất từ sự tăng trưởng này lại là nhà cung cấp bao bì chính của ngành công nghiệp sữa, Tetra Pak. Năm ngoái, 8.1 tỷ vỏ hộp sữa  cá nhân Tetra Pak, đã được bán trên khắp Việt Nam. Tuy nhiên, một chương trình tái chế toàn quốc toàn diện vẫn chưa được thực hiện. Bây giờ, khi các vỏ hộp sữa chất đống trên các bãi biển và trong các bãi chôn lấp trên đất và dưới nước, đó là một tác động tàn phá đến môi trường cực kỳ lớn.

Khi phóng viên báo Guardian hỏi về Tetra Pak với công ty đang tái chế chất thải của Tetra Pak, công ty nói với chúng tôi rằng có hai cơ sở ở Việt Nam: nhà máy Đồng Tiến ở Bình Tánh và Thuận An ở Bình Dương. Đồng Tiến mời phóng viên báo Guardian đến thăm còn Thuận An từ chối trả lời.

Cửa hàng bán sữa tại TP. Hồ Chí Minh
                                            

Tetra Pak nói với Guardian rằng họ đang tái chế 18.000 tấn thùng mỗi năm, với 93.000 gói mỗi tấn, điều đó có nghĩa là họ hiện đang tái chế khoảng 20% sản lượng và nhà máy tái chế chính cho họ là Đồng Tiến.

Nhưng trong chuyến tham quan nhà máy Đồng Tiến, Phó giám đốc Phan Quyết Tiến đã nói rằng mặc dù vào lúc cao điểm năm 2016, nhà máy đã xử lý 300-400 tấn bao bì Tetra Pak một tháng, nhưng giờ Đồng Tiến chỉ xử lý 100 tấn trong cùng khung thời gian. Vì vậy, lúc cao điểm Đồng Tiến đã tái chế chỉ 5,5% (hơn một năm) tất cả các vỏ hộp sữa được bán tại Việt Nam. Bây giờ, theo phó giám đốc chia sẻ thì nó đã giảm xuống chỉ còn hơn 1%. Và phó giám đốc Quyết Tiến không nhận thấy sự hợp tác giữa Tetra Pak và nhà máy tái chế Thuận An. Theo hiểu biết của ông, đã từng có một nhà máy khác ở Long An có thể tái chế bao bì, nhưng không còn có thể làm như vậy.


Có thể tái chế các vỏ hộp sữa Tetra Pak, nhưng chỉ khi bạn có hệ thống và công nghệ phù hợp. Trước đây, chúng tôi đã mua chất thải Tetra Pak trực tiếp từ Tetra Pak, và chúng tôi cũng đã mua các hộp sữa từ những người thu gom và người nhặt rác trên toàn quốc. Nhưng sau này đã chứng minh là không hiệu quả về mặt tài chính, và chúng tôi không thể kiếm được lợi nhuận.


                              Phan Quyết Tiến, phó giám đốc nhà máy tái chế giấy Đồng Tiến

Hiện tại,nhà máy Đồng Tiến chỉ chấp nhận chất thải được gửi trực tiếp bởi chính các công ty sữa trực thuộc Tetra Pak. Quy từ 30% đến 50% sản phẩm là nhôm và nhựa, còn lại là giấy,ông Quyết Tiến nói: “ Nhưng đó không chỉ đơn giản là vấn đề nghiền các tông hoặc làm chảy nhựa - chúng ta phải trích xuất từng lớp riêng biệt và xử lý tất cả chúng theo những cách khác nhau. Quy trình vẫn không hiệu quả về mặt chi phí, nhưng đó là trách nhiệm xã hội của chúng để làm những gì họ có thể giúp môi trường - ngay cả khi điều đó là không đủ. Chúng tôi rất thích có thể tái chế các thùng giấy mà mọi người sử dụng và vứt đi sau đó - tôi chắc chắn nhiều nhà máy tái chế sẽ - nhưng chúng tôi nhận được rất ít sự hỗ trợ từ chính Tetra Pak và chúng tôi không phải là một tổ chức từ thiện.”

Kết quả là Việt Nam trở thành một đất nước ngập tràn với những rác thải từ vỏ hộp sữa. Bạn sẽ thấy các bãi rác thải bên ngoài các trường tiểu học và nhà trẻ: một triệu học sinh tiểu học nhận được một hộp sữa miễn phí ở trường mỗi ngày, nhờ vào một dự án của chính phủ do Tetra Pak hỗ trợ. Chương trình này được thí điểm ở 30 trường mẫu giáo, nhưng những gì xảy ra với năm triệu hộp sữa vào cuối mỗi tuần học vẫn phụ thuộc vào tổ chức. Chị Phùng Thị Dung, 38 tuổi là một giáo viên trường tiểu học trên địa bàn tỉnh Bà Rịa trong vòng mười năm chia sẻ rằng:  Chúng tôi cố gắng thu gom càng nhiều vỏ hộp sữa như chúng tôi có thể làm. Tuy nhiên, sau đó chúng bị ném đi và tôi không biết chắc nó sẽ kết thúc ở đâu.”

                                              Xả rác trên một bãi biển ở tỉnh Bình Thuận


Trên bãi biển Long Hải, cô Ngọc Thắm chắc chắn phải làm gì với những rác thải từ vỏ hộp sữa mà cô đã thu gom về. Mỗi tuần một lần cô đốt chúng sau khi bảo đứa con trai 14 tuổi của mình Phúc Thịnh vào trong nhà và hướng dẫn anh ta đóng tất cả các cửa sổ và cửa ra vào để ngăn khói bốc vào bên trong. Hàng xóm gần nhất của cô - một cặp vợ chồng già có túp lều bãi biển cách đó 300m - thường xuyên đi xuống phía nhà cô để phàn nàn về mùi hôi.

Những người sống quanh khu vực rác thải, thừa nhận họ cũng không biết phải giải quyết vấn đề như thế nào. Bà Thị Anh 75 tuổi, làm việc cùng với cháu trai của mình để phân loại những bao rác bỏ đi từ những người nhặt rác từ khắp vùng. Vào khoảng năm 2013, số lượng hộp sữa được mang đến cho chúng tôi bắt đầu tăng lên đáng kể. Chúng tôi đã mua chúng khi bắt đầu, bởi vì ai đó nói với chúng tôi rằng các nhà máy tái chế sẽ mua chúng để làm ngói lợp. Nhưng khi chúng tôi đưa họ đến nhà máy, họ nói rằng điều đó là không thể và họ đã đuổi chúng tôi đi. Cuối cùng, bà ấy đã đốt những thùng vỏ hộp sữa trong một bãi rác không có phép. Khói từ chúng rất mạnh và tôi đã ho trong một tuần.

Phó giám đốc của Đồng Tiến nói: Bà Thị Anh đã đúng về một điều, thùng giấy Tetra Pak có thể được chế tạo thành ngói lợp tôn - sử dụng từ 95% đến 97% bao bì nhiều lớp trong quy trình. Trung bình, chúng tôi sản xuất 5.000 viên gạch mỗi tháng. Thật không may, chúng cũng đắt gấp đôi so với ngói lợp bình thường. Kết quả là, chúng tôi chỉ sản xuất khi có đặt hàng, vì rất ít công ty xây dựng sẵn sàng trả giá đó và chúng tôi không muốn để lại bất kỳ khoản dư thừa nào.

                      Nhôm từ thùng giấy Tetra Pak tại nhà máy tái chế giấy Đồng Tiến

Vấn đề có thể trở nên tồi tệ hơn vì hồi tháng 5/2018, công ty đã khai trương nhà máy đóng gói nội địa đầu tiên của Việt Nam ở ngoại ô thành phố Hồ Chí Minh. Trị giá 110 triệu đô la, nhà máy sẽ có khả năng sản xuất 20 tỷ hộp sữa mỗi năm - báo trước sự gia tăng tiêu thụ sữa được cho là thêm 50%.

Cho đến nay, trong trường hợp không có bất kỳ giải pháp tái chế khả thi về mặt kinh tế, các vỏ hộp sữa Tetra Pak ở khu vực thành thị của Việt Nam được thu thập bởi các dịch vụ thu gom rác đô thị, như Citenco xử lý tại các bãi rác lớn trên toàn quốc. Ở Bà Rịa, các vỏ hộp sữa chủ yếu kết thúc tại một bãi rác thuộc sở hữu của Hàn Quốc trải rộng 30 ha - lớn nhất trong khu vực. Không có phân loại hoặc tái chế liên quan. Nó đã ước tính rằng khoảng 76% -82% chất thải đô thị không thể tái chế ở Việt Nam kết thúc tại các bãi chôn lấp được quản lý. Nhưng đối với những người ở khu vực nông thôn, nơi chỉ có 10% chất thải được thu thập bởi các cơ quan có thẩm quyền, phần lớn cuối cùng bị đổ bên lề đường hoặc dưới biển.

                                             Quảng cáo sữa tại thành phố Hồ Chí Minh

Các chuyên gia môi trường quan tâm. Mia MacDonald là giám đốc điều hành của tổ chức nghiên cứu chính sách Brolder Green. "Tôi thấy lạ và đáng lo ngại khi biết rất ít về những gì xảy ra với bao bì Tetra Pak khi nó được phân phối với số lượng lớn như vậy trên khắp các khu vực như Việt Nam, cô nói: TetPak dường như đã nhìn thấy tiềm năng phát triển ở Đông Nam Á, và hiện đang cố gắng tận dụng điều đó với những hộp sữa nhỏ, sử dụng một lần nhanh chóng được tiêu thụ và sau đó bị vứt đi".



Khi Tetra Pak đến Việt Nam vào năm 1994, việc dùng sữa hộp gần như không tồn tại, trước đây người tiêu dùng luôn luôn là sữa đặc có đường và được tặng cho trẻ sơ sinh và người bệnh. Chúng tôi phải giáo dục khách hàng về sự tiện lợi và an toàn của việc uống sữa từ một hộp sữa nhỏ cầm tay, dùng một lần.

Sản xuất ngói lợp từ thùng giấy Tetra Pak tái chế tại nhà máy tái chế giấy Đồng Tiến


Công ty thừa nhận rằng cần phải thực hiện nhiều hơn nữa để phát triển tái chế trên khắp Việt Nam. Chúng tôi đã chủ động làm việc tái chế từ năm 2004, do thám các nhà tái chế và tìm kiếm sự hỗ trợ từ chính phủ cũng như các tổ chức phi chính phủ. Chúng tôi bắt đầu làm việc với người tái chế đầu tiên vào năm 2006, Jason Jason Pelz, giám đốc kinh tế khu vực của Tetra Pak nói rằng: "Chúng tôi đồng ý nhiều nhu cầu cần được thực hiện. Trong vài năm qua, chúng tôi đã làm việc với các đối tác của mình để xây dựng tổng công suất tái chế là 18.000 tấn mỗi năm. Nút thắt là thu thập và phân biệt. Chúng tôi sẽ tiếp tục hợp tác chặt chẽ với chính phủ cũng như các đối tác khác để tăng cường thu gom và tái chế vỏ hộp đồ uống tại Việt Nam."

Chúng tôi muốn tăng cường khả năng tái chế bằng cách thảo luận với  người tái chế ở phía bắc; Ly Trang, người quản lý Tetra Pak, tại Việt Nam, cho biết sẽ mang lại nhiều thuận tiện hơn trong vận chuyển và hậu cần. Chúng tôi luôn tìm kiếm các đối tác trong lĩnh vực tái chế / thu gom rác thải, những người có cùng tầm nhìn Quản lý, phân loại và thu gom rác thải tại Việt Nam ở giai đoạn trưởng thành nên vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Thêm nữa các sản phẩm tái chế không được người tiêu dùng sắp xếp để được thu gom trong các thùng chứa rác khác nhau và việc thu gom rác tái chế thường được thực hiện một cách tự nguyện bởi những người nhặt rác dựa trên giá trị họ có thể bán cho các cửa hàng thu gom rác. Điều này ảnh hưởng xấu đến việc tái chế hầu hết các vật liệu tái chế, vì rõ ràng bạn khó có thể tái chế hiệu quả khi chất thải đã được trộn lẫn. Chính phủ Việt Nam nhận thấy sự cần thiết phải xây dựng cơ sở hạ tầng, chúng tôi hoàn toàn ủng hộ sáng kiến ​​của chính phủ và đang tích cực thực hiện phần của chúng tôi.

Quy trình tái chế phải được hỗ trợ bởi Tetra Pak và ngành công nghiệp sữa, bởi vì họ là những người kiếm được lợi nhuận khổng lồ, ông Quyết Tiến nói thêm rằng nhà máy tái chế Đồng Tiến cần nâng cấp công nghệ chế biến thùng carton, nhưng không đủ khả năng. Nếu Tetra Pak không thể cung cấp cho chúng tôi, chúng tôi sẽ phải bỏ chương trình hoàn toàn và Tetra Pak có thể tìm người mới - hoặc họ có thể thử tự tái chế nó và xem nó khó khăn như thế nào.


Nguồn tại: https://www.theguardian.com/environment/2018/dec/09/billions-discarded-tetra-pak-cover-vietnams-beaches-towns?

Dịch bởi: Sola









Bộ TN&MT thông tin về kết quả quan trắc khí thải do chính Formosa cung cấp



Bụi kim loại được người dân Hà Tĩnh quay lại- Nguồn tại fb: Hà Tĩnh Quê Mình 
( Click vào link sau nếu bạn không xem được clip: https://www.facebook.com/hatinhqueminh.38/videos/2086831021598117/ )



Nhà dân quét ra đầy bụi kim loại từ Formosa - Nguồn tại fb: Hà Tĩnh Quê Mình
 (Click vào link sau nếu bạn không xem được  https://www.facebook.com/hatinhqueminh.38/videos/2086746671606552/ )




Công nhân tại FHS quay lại cảnh xả khói bụi kim loại - Nguồn fb Huan Tran 
( Click vào link sau nếu không xem được clip trên: https://www.facebook.com/tuvuotnguc.mt/posts/10156622657439222 )


Theo như phía Bộ TN&MT công bố thì thực hiện Quyết định số 2604/QĐ-BTNMT ngày 9/11/2016 bộ này đã phê duyệt nguyên tắc, lộ trình khắc phục các tồn tại, vi phạm về bảo vệ môi trường và kế hoạch giám sát môi trường, đến tháng 3/2017,Formosa đã hoàn thành lắp đặt thiết bị xử lý và quan trắc tự động, liên tục khí thải với 8 thông số ( Lưu lượng, nhiệt độ, áp suất, O2, bụi, SO2, NOx và CO ) cho 20 ống khói và truyền dữ liệu trực tiếp về Tổng cục Môi trường, Bộ TN&MT và Sở TN&MT tỉnh Hà TĨnh để theo dõi, giám sát 24/24 giờ. Bên cạnh đó, FHS cũng đã xây dựng kế hoạch phòng ngừa, ứng phó các sự cố về khí thải, cụ thể: thiết lập chế độ cảnh báo khi nồng độ các thông số môi trường quan trắc đạt đến mức bằng 80% của ngưỡng giá trị quy chuẩn kỹ thuật cho phép thì thực hiện ngay việc điều chỉnh nhiên liệu đốt hoặc điều chỉnh quy trình vận hành để giảm nồng độ các chất ô nhiễm trong khí thải.


Đặc biệt Bộ TN&MT công bố kết quả theo dõi giám sát dữ liệu quan trắc khí thải tự động, liên tục của FHS trong thời gian qua luôn đạt và đáp ứng các Quy chuẩn kỹ thuật môi trường cho phép. Và Bộ TN&MT cũng cho biết thêm từ tháng 5/2017 theo yêu cầu của Bộ TN&MT mà FHS đã hoàn thành bảng tin công khai dữ liệu quan trắc nước thải, khí thải tự động liên tục đặt tại Cổng của trụ sở FHS, Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Do vậy, mọi người dân đều có thể dễ dàng tiếp cận số liệu để cùng theo dõi, giám sát quy định.


Tới đây thì nhóm chúng tôi xin được đưa ra những nhận định và phân tích như sau để mọi người có cách nhìn nhận đa chiều hơn. Vì thực tế chúng tôi đã tới tỉnh Vân Lâm ở Đài Loan và chứng kiến hoạt động của nhà máy FHS ở đó, cũng đã được nhìn những trạm quan trắc do cty này đặt tại các điểm, cũng đã chứng kiến việc họ đầu tư xây dựng quảng bá hình ảnh họ đẹp đẽ và chứng mình chất thải không độc hại với môi trường biển như thế nào.


Khi FHS tại Đài Loan hoạt động sau 5 năm thì bắt đầu xuất hiện những làng ung thư và số lượng người chết tăng đột biến, FHS đã khôn khéo tự đề xuất với Chính Phủ rằng họ sẽ lập ra các trạm quan trắc về khí thải và nước thải mục đích để nhằm xoa dịu đi cơn giận dữ từ phía người dân. Sau đó, tất cả các kết quả quan trắc tự động này luôn đưa ra rằng FHS đạt chuẩn quy định và đáp ứng các Quy chuẩn kỹ thuật môi trường cho phép. Nhưng trên thực tế thì người dân chết vì ung thư tại những tỉnh gần nhà máy càng ngày càng tăng cao, người dân giải thích bởi khí thải từ nhà máy này. 

                                Đài quan trắc của FHS tại Đài Loan ( Ảnh: Sola )


     Các bể cá được cho là sống tốt trong môi trường nước thải ra biển của nhà máy ( Ảnh: Sola)


                            Phòng trưng bày giới thiệu về FHS tại Đài Loan ( Ảnh: Sola )

Từ những gì chúng tôi nhìn thấy FHS Đài Loan sau khi đi một vòng xem cơ ngơi và quy mô của nhà máy lớn như thế nào,chúng tôi tới khu phòng trưng bày nơi có nhiều bể chứa nuôi cá biển và được chú thích rõ ràng rằng cá biển này đang sống trong các bể chứa nước thải của nhà máy và chúng hoàn toàn bình thường. Thế nhưng, ngay sau đó chúng tôi ra xe và chạy thẳng xe ra khu vực vùng biển bao quanh nhà máy này thì cảnh tượng mà chúng tôi ám ảnh mãi đó là biển bốc mùi hôi thối và biến thành sình lầy chứ không phải là biển.




Vậy quay trở lại với vấn đề FHS tại Việt Nam, FHS cũng đang đặt những trạm quan trắc tự động và có hẳn những bảng tin công khai dữ liệu quan trắc nước thải, khí thải tại cổng của trụ sở FHS, Kỳ Anh, Hà Tĩnh kết quả có thực sự đáng tin hay không? Đây là câu hỏi chúng tôi đặt ra cho Chính Phủ và Bộ TN&MT , cần cân nhắc cẩn thận vì tính mạng của hàng triệu người dân và sự an nguy của sự tàn phá môi trường. Chính Phủ và Bộ TN&MT cần thành lập ngay những trạm quan trắc tại 4 tỉnh miền Trung ( Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế ) để cảnh báo môi trường biển và không khí xung quanh khu vực hoạt động của FHS và công bố lộ trình thời gian hoàn thành cho người dân biết cụ thể để người dân giám sát.

Sola

Trung Quốc cấm nhập nhựa phế liệu - Thế giới cần thay đổi việc sử dụng nhựa thận trọng hơn

Tác giả: NIKKI SUN and APORNRATH 




BANGKOK - Thế giới tràn ngập nhựa phế liệu, sáu tháng sau khi nhà nhập khẩu số 1 Trung Quốc đóng cửa các vật liệu có thể tái chế được từ rác thải.

Nó đang tác động đến các nước ở Đông Nam Á, đã chứng kiến ​​sự gia tăng các lô hàng nhựa - phần lớn là chúng đều bất hợp pháp. "Người Thái đang tức giận rằng Thái Lan đang trở thành một nơi để đổ rác thải của các nước khác", Surapol Chamart, Tổng giám đốc Bộ Công nghiệp nói.

Đoạn phim tin tức truyền hình đã thúc đẩy sự giận dữ đó, cho thấy một cuộc tấn công của Cơ quan Cảng Bangkok về phần lớn chất thải nhựa được cho là đã được nhập lậu. Vào đầu tháng 6, chính quyền đã phát hiện hàng trăm thùng nhựa. Các viên chức đã mở một trong số những thùng chứa và quay cuồng từ mùi hôi thối.


         Chính quyền Thái Lan đang săn lùng nhựa và rác thải khác đưa vào đất nước bất hợp pháp.


Thái Lan không hề đơn độc. Tại Việt Nam, tính đến tháng 5, Tân Cảng Cát Lái ở Thành phố Hồ Chí Minh đã bị lấp đầy với hơn 2.200 thùng chứa rác trong hơn 90 ngày. 900 container khác đã ở đó trong một thời gian ngắn hơn.

Ngoài Châu Á, tác động này cũng đang được cảm nhận rõ rệt tại Ba Lan và Hoa Kỳ.

Ba Lan đã phải đối mặt với hơn 60 vụ hỏa hoạn độc hại cao tại các bãi rác trong năm nay, với các quan chức nói rằng họ nghĩ rằng nhiều người đã cố tình tiêu hủy rác lậu. Và tại Hoa Kỳ, đặc biệt là ở các bang Bờ Tây như Oregon, phế liệu nhựa không thể được gửi ra nước ngoài thay vì hướng đến các bãi rác, nơi nó sẽ không được tái chế.

Rõ ràng, việc Trung Quốc cấm nhập khẩu nhựa và một số chất thải khác vào đầu năm 2018 đã là một sự thay đổi trò chơi cho hệ thống tái chế toàn cầu.

Cho đến gần đây, Trung Quốc là người xử lý lớn nhất và quan trọng nhất của nhựa tái chế. Năm 2016, nước này nhập khẩu khoảng 8 triệu tấn, chiếm hơn một nửa lượng nhập khẩu toàn cầu, ghi nhận Michikazu Kojima, một nhà kinh tế cấp cao của Viện nghiên cứu kinh tế ASEAN và Đông Á. Các quốc gia tiên tiến như Mỹ và Nhật Bản phụ thuộc vào Trung Quốc để lấy chất thải từ họ.

Trung Quốc lần lượt sử dụng rác thải nhựa của thế giới như một nguồn tài nguyên giá rẻ. Chai nhựa, ví dụ, được rửa sạch và cắt thành từng mảnh trước khi được gửi đến đó. Trong các nhà máy Trung Quốc, các mảnh được làm nóng và biến thành hàng dệt hoặc làm gối, mền và búp bê. Giá trị thị trường của hàng nhập khẩu chất thải nhựa của Trung Quốc đạt 36 tỷ đô la trong năm 2015.

Nhưng vào tháng 7 năm ngoái, Trung Quốc đã đệ trình một kế hoạch cho Tổ chức Thương mại Thế giới, nói rằng họ sẽ ngừng nhập khẩu 24 loại chất thải. Với việc thực hiện kế hoạch vào tháng Giêng, nhập khẩu nhựa của Trung Quốc đã giảm xuống hầu như là con số 0.

Ban đầu, ít người ngoài ngành công nghiệp tái chế đã chú ý nhiều đến sự thay đổi chính sách. Bây giờ nó là một vấn đề toàn cầu, ảnh hưởng đến cuộc sống và doanh nghiệp trong vô số cách, với rác của thế giới chảy theo hướng mới và thậm chí biến mất mà không có một dấu vết. Các nhà hoạch định chính sách có bàn tay của họ đầy đủ, vì họ buộc phải tìm ra phương tiện quản lý chất thải có trách nhiệm hơn.

"Lệnh cấm đột ngột từ Trung Quốc khiến các quốc gia [Đông Nam Á] không chuẩn bị trước để nhận lượng lớn chất thải," Steve Wong, giám đốc điều hành của Fukutomi, một công ty tái chế và kinh doanh nhựa ở Hong Kong cho biết. "Các thùng nhựa phế liệu thường bị kẹt trong nước gần các cảng do thiếu bến cảng và các nhà máy xử lý chất lượng. Trong một số trường hợp, các công ty vận tải sẽ bỏ container để không phải chịu phí đỗ xe đắt đỏ . "

Wong nhấn mạnh rằng Đông Nam Á không thể xử lý ngay cả một nửa khối lượng Trung Quốc nhập khẩu trong quá khứ.

Dữ liệu từ Atlas thương mại toàn cầu khiến người ta nghi ngờ rằng Thái Lan đang gánh nặng rác thải. Từ tháng 1 đến tháng 3 năm 2018, cả nước nhập khẩu 121.000 tấn từ Nhật Bản, Mỹ và Liên minh châu Âu - gấp 17,7 lần so với cùng kỳ năm ngoái.

Malaysia đã tăng gấp bốn lần, trong khi Việt Nam, Đài Loan và Hàn Quốc tất cả đều có dòng chảy đáng kể kể từ đầu năm. So sánh những thay đổi này với mức giảm hơn 90% đối với Trung Quốc cũng như Hồng Kông - một cửa ngõ chính vào đại lục.

Nhìn vào nhập khẩu rác thải nhựa tổng thể, Malaysia đã thấy một sự tăng trưởng lớn kể từ đầu năm ngoái.

Các công ty xử lý chất thải nhựa đã chuyển hoạt động sang các nước Đông Nam Á.

Wong ước tính 1.700 công ty tái chế được cấp phép ở Trung Quốc đã bị ảnh hưởng bởi lệnh cấm nhập khẩu và 30% đến 40% trong số họ đã chuyển hoạt động sang các nước Đông Nam Á bao gồm Malaysia, Thái Lan và Việt Nam. Fukutomi có ba nhà máy tái chế nhựa ở Trung Quốc nhưng đóng cửa tất cả vào năm ngoái. Thay vào đó, trong hai năm qua, công ty đã mở một nhà máy ở Malaysia và Việt Nam.

Một quan chức cấp cao của Bộ Công nghiệp Thái Lan khẳng định xu hướng này, nói rằng: "Có tới 1.000 doanh nhân Trung Quốc đang xin phép tái chế ở Thái Lan, với tổng vốn đầu tư lên đến 250 triệu baht (7,6 triệu USD)."

Nhưng các nước nhập khẩu đang ngày càng trở nên phòng thủ. Thái Lan đã đưa ra giấy phép tạm giữ vô thời hạn và, theo quan chức Bộ, những nỗ lực của các doanh nhân Trung Quốc là mua lại đất đai. Tính đến tháng 6, chính quyền cũng đã thu hồi giấy phép nhập khẩu năm trong bảy nhà nhập khẩu chất thải nhựa.

Tại Việt Nam, Bộ trưởng Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà đã lập luận tại Quốc hội trong tháng 6 về các biện pháp ngăn chặn nhập khẩu phế liệu đang đe dọa "biến đất nước thành bãi chôn lấp chất thải công nghiệp và phóng xạ".

      Một phụ nữ sắp xếp các loại chai nước giải khát bằng nhựa có thể tái chế gần Hà Nội 


Hai nhà ga quốc tế lớn nhất tại thành phố Hồ Chí Minh - Cát Lái và cảng Hiệp Phước - đã thông báo lệnh cấm nhập khẩu nhựa phế liệu và hạn chế nhập khẩu giấy phế liệu từ ngày 1 tháng 6 đến ngày 30 tháng 9.

"Đủ rồi," Thủ tướng Ba Lan Mateusz Morawiecki nói với một cuộc họp báo vào ngày 28 tháng 5. Chính phủ của ông dự định có các biện pháp quyết định để ngăn chặn việc bán phá giá bất hợp pháp. "Đây là một cái gì đó rất nghiêm trọng góp phần gây ô nhiễm môi trường", thủ tướng nói.

Trung Quốc quyết tâm đóng cửa.

Các nhà chức trách đã đưa ra một dự án gọi là National Sword để ngăn chặn buôn lậu, cùng với một sáng kiến liên quan đến "chất thải nước ngoài" được gọi là Blue Sky 2018. Trong tháng 5, họ đã thu giữ 606.500 tấn nhựa và kim loại hỗn hợp, bắt giữ 137 người buôn lậu.

Những dự án này do chính Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình khởi xướng. Nhưng tại sao chính phủ của ông lại chống lại ngành công nghiệp?

Gần 30 thị trấn trên khắp Trung Quốc đã chế biến chất thải nhựa nhập khẩu, theo bộ phim tài liệu năm 2016 "Plastic China". Người thu gom rác và gia đình họ làm việc dưới những điều kiện ngột ngạt, với nhiều ảnh hưởng xấu đến sức khỏe và môi trường của họ.

"Trung Quốc nhựa" đã bị cấm ở trong nước. Nhưng Kojima, nhà kinh tế, cho biết tin đồn trong ngành công nghiệp tái chế là Xi đã xem bộ phim và quyết tâm thay đổi tình hình, như là một phần trong kế hoạch lớn của ông để thành lập Trung Quốc như một siêu cường toàn cầu.

Chiến tranh rác thải của Bắc Kinh mới chỉ bắt đầu.

Ngày đầu của lệnh cấm áp dụng trong tháng Giêng, chính phủ đã thông báo vào tháng Tư rằng nó sẽ cấm thêm 16 mặt hàng vào cuối năm, bao gồm cả phế liệu của xe ô tô bị loại bỏ và các thiết bị điện.

Bất chấp những thách thức được tạo ra bởi cuộc đàn áp, Bắc Kinh có thể đang làm cho thế giới có lợi cho lâu dài. Các nước tiên tiến đang buộc phải tái chế nhiều nhựa hơn tại địa phương và tìm ra những cách bền vững để đối phó với chất thải của họ, bây giờ họ không thể đơn giản đưa nó ra Trung Quốc.

Không có phủ nhận gánh nặng rác thải nhựa nặng nề. Xử lý 1 tấn chai nhựa ở Trung Quốc đại lục có giá khoảng 200 đô la, nhưng chi phí có thể lên tới 500 đô la ở các nền kinh tế phát triển - miễn là các cơ sở thích hợp tồn tại. Tình trạng thiếu lao động ở các thị trường trưởng thành hơn là một vấn đề khác.

Tuy nhiên, có vẻ như không có quay trở lại. Chống ô nhiễm nhựa là trọng tâm của Ngày Môi trường Thế giới năm nay, vào ngày 5 tháng 6. Vào tháng 5, EU đã công bố kế hoạch cấm sử dụng các sản phẩm nhựa đơn lẻ như ống hút và tăm bông.

Nhìn thấy trong ánh sáng này, lệnh cấm của Trung Quốc không phải là một sự khởi đầu của ngành công nghiệp, mà là một yếu tố của một sự thay đổi trên toàn thế giới đối với việc sử dụng nhựa thận trọng hơn.


Nguồn tại: https://asia.nikkei.com/Spotlight/Asia-Insight/China-s-scrap-plastic-ban-saddles-neighbors-with-piles-of-problems
Dịch bởi: Sola

Nhựa Châu Á đang làm nghẹt thở các đại dương trên Thế Giới

   Hơn 80% ô nhiễm nhựa biển đến từ châu Á

Tác giả: Dominic Faulder

                 Trẻ em thu thập chai nhựa từ sông Buriganga Dhaka.(Getty Images)

BANGKOK - Tháng sáu vừa qua tại miền nam Thái Lan, người dân đã phát hiện xác của một con cá voi vây ngắn ở Songkhala. Họ đã chứng kiến cảnh tượng lấp đầy trong lỗ phun của cá voi là 85 túi nhựa mà nó đã nhầm lẫn với thức ăn.

Một video của thợ lặn người Anh Rich Horner bơi qua những bãi cỏ dày đặc của chất thải nhựa ngoài khơi đảo Bali của Indonesia đã lan truyền vào tháng Ba. Người xem đã thực sự thấy khủng khiếp khi thấy cảnh một con cá đuối và một số loài cá bị bao bọc bởi các túi nhựa và bao bì dưới biển.

Và gần Mumbai, một con cá voi chết đã trôi dạt vào bờ biển Ả Rập, nó cũng bị giết bởi ăn nhựa giống như trường hợp được phát hiện ở Thái Lan. Marine Drive nổi tiếng là thành phố bị tàn phá bởi hàng tấn rác thải sau khi thủy triều dâng cao; người dân địa phương ở đây thường phải tự mình dọn dẹp rác.

Những sự cố đáng ngại này cuối cùng đã làm nảy sinh nhận thức về thảm họa môi trường do chất thải nhựa gây ra. Tại Anh, Chile và Trung Quốc họ đã có những bước chống lại việc sử dụng túi nhựa, trong khi các công ty như Starbucks phải đối mặt với áp lực gia tăng việc cấm ống hút bằng nhựa.

Không nơi nào mà cần hành động lớn hơn ở châu Á - nguồn gốc của hơn 80% lượng nhựa kết thúc trong đại dương của thế giới. Nhưng ở hầu hết các khu vực, những nỗ lực để giải quyết ô nhiễm là không đầy đủ hoặc không tồn tại.
      Nhựa và các chất thải khác làm tắc nghẽn một con sông ở Campuchia.(Ảnh: Akira Kodaka)

Tiến sĩ Theresa Mundita S. Lim - giám đốc điều hành tại Trung tâm đa dạng sinh học ASEAN trong tháng tư bà đã thừa nhận rằng nhóm của bà đã thúc đẩy thành hành động năm nay chỉ sau khi quy mô của vấn đề tại khu vực đã được nhấn mạnh bởi Ocean Conservancy ở Washington.

"Những nỗ lực của chúng tôi để bảo vệ đa dạng sinh học biển bắt đầu trở nên chủ động hơn trong năm nay sau khi một số [Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á] quốc gia thành viên được xác định là chất gây ô nhiễm biển hàng đầu," cô nói với Nikkei Asian Review

Trong báo cáo năm 2017, Ocean Conservancy phát hiện ra rằng "Indonesia, Trung Quốc, Philippines, Thái Lan và Việt Nam đổ nhựa nhiều hơn vào các đại dương hơn so với phần còn lại của thế giới cộng lại."

Số liệu thống kê báo động không khó để nhìn thấy. Một báo cáo tương tự của tạp chí Science năm 2015 đã liệt kê những nước này, cùng với Sri Lanka và Malaysia, là một trong những nước gây ô nhiễm nặng nhất thế giới. Liên minh quốc tế về bảo tồn thiên nhiên, hay IUCN, nhận thấy rằng "hơn một phần tư lượng chất thải nhựa biển trên thế giới có thể đổ vào từ 10 con sông, tám trong số đó ở châu Á".


Nghiên cứu cho thấy khoảng 8 triệu - 13 triệu tấn nhựa được đưa vào môi trường biển toàn cầu mỗi năm. Một báo cáo gần đây của Chương trình Môi trường Liên Hợp Quốc, "Nhựa sử dụng một lần: Lộ trình cho tính bền vững", ước tính thiệt hại cho hệ sinh thái biển toàn cầu ở mức 13 tỷ USD mỗi năm.

Đông Nam Á đã chứng kiến một số nước có tỷ lệ tăng trưởng kinh tế nhanh nhất thế giới, và sản xuất của nhựa đã bùng nổ cho phù hợp. Nhưng tiêu thụ đã vượt qua quản lý chất thải.

Ngành khách sạn đã lan rộng đến những bãi biển hẻo lánh nhất của khu vực - khu vực mà ít có khả năng để đối phó với rác thải du lịch. Du khách sử dụng đồ nhựa từ đựng xà phòng, dầu gội và kem dưỡng da, bàn chải đánh răng và mũ tắm. Có những chai nước bằng nhựa trong mỗi phòng và ống hút trong mọi đồ uống.

Rác được thu thập bởi chính quyền địa phương có ít kiến thức về cách tái chế đúng cách. Chất thải thường đi vào các bãi rác và bãi rác của thành phố không được bảo vệ khỏi mưa lớn, lở đất và lũ lụt. Một phần sau đó được đổ ra biển từ sông.

Một trường hợp điển hình là bãi biển Ngapali ở Myanmar đã gặp khó khăn vềmôi trường biển. Phát triển phần lớn không được kiểm soát, vì vậy rác thải được chất đống dọc theo một con sông. Trong gió mùa, các túi nhựa được cuốn ra biển, sau đó được đổ trở lại trên bờ biển. "Tôi sợ Ngapali có thể bị phá hủy bởi những vấn đề môi trường," Ohnmar Khin, người điều hành Sandoway Resort hạng sang tại đó đã nói với Nikkei.

Thói quen tiêu dùng và sử dụng bao bì làm cho vấn đề tồi tệ hơn. Trong một ngày, người Singapore trung bình sử dụng 13 túi nilon trong khi toàn thành phốsử dụng 2,2 triệu rác thải nhựa. Người Thái sử dụng 8 túi nilon mỗi ngày, mà con sốlên đến hơn 500 triệu rác thải nhựa mỗi tuần ở Bangkok.

Indonesia báo cáo sử dụng 10 tỷ túi nhựa hàng năm, mặc dù điều này có thể là một ước tính rất dè dặt. Nỗ lực chính thức để giải quyết vấn đề đã thất bại. Một thử nghiệm ba tháng vào năm 2016 mà giới thiệu một khoản phí cho túi nhựa tại một số thành phố lớn giảm sử dụng của họ bằng 55%, nhưng khách hàng khiếu nại chống lại phí 200 rupiah (1,4 cent) cản trở một phần mở rộng.

Người Mỹ và Châu Âu sử dụng nhiều nhựa hơn bình quân đầu người so với người châu Á nhưng các hoạt động tái chế và xử lý chất thải hiệu quả hơn. Và trong khi mặt tối của nhựa đã trở nên hiển nhiên, nhiều ứng dụng của nó vẫn cần thiết cho sức khỏe, vệ sinh và tiện lợi.

               Một người đàn ông thu gom chất thải nhựa tại một bãi rác ở Bali  (Getty Images)

Nhựa, nhựa ở mọi nơi

Trong một chuyến thám hiểm ba tháng tới Nam Cực vào đầu năm 2018, tàu Greenpeace đã xác nhận sự hiện diện của vi mô trong nước, tuyết và băng, và nhìn thấy những mảnh chất thải lớn hơn từ ngành đánh bắt cá. Các phao cũ, lưới và bạt trôi nổi giữa các tảng băng trôi.

"Ngay cả vùng hoang dã cuối cùng của thế giới cũng bị ô nhiễm với chất thải vi sinh và các hóa chất nguy hiểm kéo dài," nhà hoạt động Louisa Casson từ tổ chức Greenpeace đưa tin.

Một tiên đoán đáng buồn từ quỹ Ellen MacArthur có trụ sở tại U.K. dự kiến sẽ có nhiều nhựa hơn trong các đại dương trong vòng ba thập kỷ tới. Các chuyên gia nói tất cả các loài chim biển sẽ ăn nhựa vào năm 2050, và 600 loài sinh vật biển sẽ bị thiệt mạng.

"Nhựa không phải là động lực chính của suy giảm thủy sản, nhưng trong một tình huống bấp bênh nó góp phần áp lực không cần thiết," Jerker Tamelander, người điều hành đơn vị rạn san hô tại Chương trình Môi trường Liên Hiệp Quốc tại Bangkok nói. "Ngay cả khi thủy sản bền vững, nhựa sẽ là một vấn đề quan trọng bởi vì khối lượng quá lớn."

Một phần của vấn đề rác thải nhựa là bị bỏ rơi, mất hoặc bị loại bỏ ngư cụ, hoặc ALDFG. Theo Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Hoa Kỳ, cái gọi là lưới ma chiếm 10% lượng rác biển. Có khoảng 640.000 tấn lưới đánh cá bị mất hoặc bị loại bỏ trên biển, chủ yếu được làm từ nylon nặng. Chúng có thể di chuyển hàng ngàn cây số và tiếp tục "câu cá" hoặc các rạn san hô phủ kín trong nhiều thế kỷ. Người ta ước tính rằng 80% ALDFG được tìm thấy trên khắp nước Úc có nguồn gốc ở Đông Nam Á.

Trên đất liền, vấn đề chất thải nhựa ở Đông Nam Á đã trầm trọng hơn trong năm nay bởi chất thải điện tử từ các thiết bị đã qua sử dụng và hàng hóa trắng cũ chứa một lượng lớn nhựa cứng, đặc biệt là vỏ bọc. Nhựa cứng trong linh kiện điện tử thường được xử lý bằng chất chống cháy brom, nhiều loại đã bị cấm ở Mỹ và Châu Âu sau khi nghiên cứu tìm thấy liên kết đến một loạt các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng.

Trung Quốc bộ vi xử lý thương mại lớn nhất thế giới của chất thải điện tử từ trong và ngoài nước đã thực hiện một lệnh cấm nhập khẩu từ Mỹ và châu Âu trong năm nay. Nó bị choáng ngợp bởi những gì nó từng hy vọng sẽ là một ngành công nghiệp thù lao lớn. Nhập khẩu chất thải điện tử ở các nước như Thái Lan và Malaysia đã tăng lên kể từ đó.

   Một người đàn ông ngồi giữa đống nhựa và chất thải khác trên bãi biển ở Munbai, Ấn Độ. (Ảnh: Akira Kodaka)

Shunichi Honda, một cán bộ chương trình của UNEP tại Nhật Bản, tin rằng cần phải nỗ lực để kích thích năng lực xử lý cục bộ của tất cả các chất thải nếu các mục tiêu của một hiệp ước của Liên Hợp Quốc năm 1989, Công ước Basel về kiểm soát các chuyển động xuyên biên giới và chất thải phải đạt được.

"Một số quốc gia ở châu Á không có phương tiện thích hợp để xử lý chất thải điện tử", Honda nói với Nikkei. "Chúng tôi thực sự phải suy nghĩ về các ưu đãi kinh tế, và cách một quốc gia có thể đối phó với chất thải điện tử."

Trả lời chậm

ASEAN chỉ có thể thức dậy với cuộc khủng hoảng môi trường khốc liệt này. Vào đầu tháng 7, Ban thư ký của nhóm ở Jakarta vô tình xác nhận phản ứng chậm chạp của mình với một thông cáo báo chí có tựa đề: "ASEAN tham gia phong trào để đánh bại ô nhiễm nhựa."

Lim lưu ý rằng ASEAN không có chiến dịch chính thức hoặc cơ chế khu vực nào để buộc 10 quốc gia thành viên ASEAN phải giải quyết vấn đề này. "Ô nhiễm không thể được giải quyết ở cấp quốc gia một mình, khi các mảnh vỡ biển di chuyển qua các ranh giới chính trị", Lim nói.

Cô hy vọng các quan chức môi trường cao cấp họp tại Singapore vào cuối năm nay sẽ "chính thức hóa việc áp dụng bảo vệ đa dạng sinh học ven biển và biển như một ưu tiên cho trung tâm."

Nhưng hiện tại, phản ứng tập thể đối với vấn đề về nhựa ở Đông Nam Á là không rõ ràng, không đầy đủ và thiếu sự phối hợp.

Brunei có kế hoạch cấm túi nhựa hoàn toàn vào năm 2019, và một số nhà cung cấp ở Philippines đã gắn một chiến dịch "mang túi riêng của bạn". Malaysia đã chống lại các thùng chứa polystyrene và đẩy mạnh tái chế rác thải sinh hoạt, nhưng các hộ gia đình tiếp tục sử dụng túi nhựa mua sắm và cho rác đi vào các bãi rác trong trường hợp không có lò đốt.

Thái Lan có một số chương trình nhận thức về nhựa, tuy nhiên nhiều trạm bán nhiên liệu vẫn tiếp tục các chiêu thức kinh doanh bằng cách tặng các chai nước từ nhựa đóng chai dùng 1 lần miễn phí cho lái xe.

Các trang trại sò ốc Sriracha, thị trấn ven biển Thái Lan đã cho thế giới nước sốt ớt tương tự của nó, đang tràn ngập với nhựa. Trong đất liền, chó và khỉ lục lọi trong đống rác bị lật đổ, nhựa phân tán theo gió thổi khắp nơi.

Người ta ước tính rằng Thái Lan thất bại trong việc quản lý hơn một phần ba số 27 triệu tấn chất thải nó tạo ra mỗi năm. Phần lớn điều này kết thúc trong các con sông và kênh rạch đổ ra biển, đặc biệt là trong mùa mưa - lên tới 60.000 tấn mỗi năm, Cục Tài nguyên Biển và Bờ biển ước tính.

Hòn đảo nghỉ dưỡng "hoang sơ" của Koh Taohas là một ngọn núi rác 45.000 tấn. Maya Bay Phuket, nơi bộ phim Leonardo DiCaprio "The Beach" được quay, đã bị đóng cửa trong bốn tháng để phục hồi từ thái quá du lịch và ô nhiễm. Koh Larn ngoài Pattaya nhận 10.000 lượt khách mỗi ngày và tích lũy được 50.000 tấn rác.

    Trẻ em trôi nổi trên một chiếc bè tạm thời khi chúng thu thập các chai nhựa có thể tái chế dọc theo bờ biển Vịnh Manila ở Philippines.© Reuters

Các nước khác đã có bài học trong cách tiếp cận của họ về các túi nhựa. Maharashtra, chiếm khoảng 15% tổng sản phẩm quốc nội của Ấn Độ, là tiểu bang thứ 20 của Ấn Độ giới thiệu một số hình thức cấm túi nhựa. Vào ngày 23 tháng 6, nó áp đặt lệnh cấm trên bao nylon, chai, chén dùng một lần, đĩa, dao kéo, bao bì và hộp đựng polystyrene.

Với các công ty như Coca-Cola và Amazon, chính quyền tiểu bang đã dành một tuần sau đó cho các chai nước uống hơn 200 mL, bao bì y tế, vật liệu gói dày hơn 50 micromet và túi rác. Hầu hết các cửa hàng ở Mumbai, thủ phủ của tiểu bang, cho đến nay đều tuân theo lệnh cấm, và cung cấp túi giấy hoặc túi giấy tại quầy tính tiền.

Sử dụng một lần, vứt bỏ

Từ năm 1970 đến năm 2016, Singapore đã tăng gấp 7 lần lượng phát sinh chất thải rắn lên tới 8.559 tấn / ngày. Chỉ với một phương án bãi rác, nó đã mở một trong những nhà máy đốt lớn nhất thế giới vào năm 2000 với công suất 4.320 tấn mỗi ngày. Mitsubishi Heavy Industries, được xây dựng cơ sở chỉ trong 38 tháng, kể từ đó đã mở một cơ sở khu vực tại Singapore và thấy cơ hội kinh doanh đáng kể trong khu vực.

Lò đốt rác thải từ năng lượng có ưu điểm là tụ tập chất thải cồng kềnh và giảm chất thải thành tro bằng cách sử dụng năng lượng tự tạo ra; năng lượng dư thừa được tạo ra bởi tua-bin hơi nước sau đó có thể được bán cho lưới điện quốc gia. Khi bãi rác trở nên đầy hơn, nhiều lò đốt có khả năng xuất hiện trong khu vực.

Thái Lan vận hành lò đốt ở Phuket, Songkhla và Phitsanulok, chứ không phải Bangkok. Năm ngoái, cả nước đã tạo ra 171 megawatts từ chất thải, tương đương 1,7% trong tổng số 10.013 MW. Mục tiêu khiêm tốn cho năm 2036 là 550 MW, hay 2,8%, theo Cục Phát triển Năng lượng thay thế và hiệu quả.

    Một dãy chai có thể tái chế được chất đống ở Làng Xá Cầu, bên ngoài Hà Nội.© Reuters

Lò đốt được thiết kế và vận hành đúng cách có thể đốt cháy nhựa ở nhiệt độ chính xác, xử lý các sản phẩm phụ nguy hiểm như dioxin và oxit nitơ, và lọc ra các khói độc hại khác. Về mặt tiêu cực, chúng tạo ra carbon dioxide, góp phần làm nóng lên toàn cầu.

Tamelander tin rằng lò đốt không nên được coi là thuốc chữa bách bệnh. "Là một chiến lược chuyển đổi sang một xã hội chất thải thấp hơn, lò đốt chắc chắn có vai trò để sử dụng", ông nói. "Chúng ta hoàn toàn phải giảm phát thải, tăng tái chế - và có hiệu quả ngăn chặn dòng chảy của nhiên liệu cho những lò đốt."

Quản lý tốt hơn và tái chế hiệu quả hơn rõ ràng sẽ là cốt lõi để giải quyết cuộc khủng hoảng nhựa thải của thế giới. Theo Cơ quan Môi trường Quốc gia Singapore, tỷ lệ tái chế nhựa trong năm 2017 chỉ là 6% trong số 763.400 tấn chất thải nhựa được xử lý.

Trên toàn cầu, Quỹ Ellen MacArthur ước tính chỉ có 14% nhựa được tái chế, và khoảng 80 tỷ đô-la và 120 tỷ đô la bị mất mỗi năm để sử dụng một lần. Nền tảng ước tính rằng một phần ba của tất cả các bao bì nhựa bị rò rỉ vào hệ sinh thái.

Nhựa chứa hóa chất, kim loại nặng và các hợp chất được biết là có hại cho con người, nhưng hậu quả của việc ăn từ một chuỗi thức ăn bị ô nhiễm biểu hiện vẫn chưa rõ ràng. Và đây là nơi tác động lâu dài nhất của cuộc khủng hoảng nhựa ngày nay, theo Michael Gross, một nhà văn khoa học ở Oxford chia sẻ:

" Dạ dày của các loài chim biển chứa đầy chất thải nhựa và rùa bị vướng vào túi nhựa đã trở thành biểu tượng của vấn đề rác biển, nhưng tác động ở quy mô nhỏ hơn, ít nhìn thấy thậm chí còn nghiêm trọng hơn, và khoa học chỉ mới bắt đầu khám phá vấn đề này, "

Tamelander cho biết vi mô thường được tìm thấy trong các mẫu mô của bộ lọc thức ăn như trai và trong thịt cá, nhưng cần nghiên cứu thêm để xác định "mức độ nguy hiểm cho sức khỏe con người ở mức độ nào".

"Nhựa có ở trong cá và con người hấp thụ chúng, nó tạo một áp lực thêm ở trên và vượt ra ngoài những gì chúng tôi đã có", ông nói. "Nó có gây hại cho chúng ta nhiều hơn không? Có nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời, và tôi không chắc câu trả lời sẽ là câu trả lời chúng ta muốn."

Báo cáo này được thực hiện bởi Erwida Maulia ở Jakarta, Rosemary Marandi và Ken Koyanagi ở Mumbai, Cliff Venzon ở Manila, Gwen Robinson ở Bangkok, Justina Lee ở Singapore và CK Tan ở Kuala Lumpur


Nguồn tại: https://asia.nikkei.com/Spotlight/Cover-Story/Asian-plastic-is-choking-the-world-s-oceans
Dịch bởi: Sola